Nếu bạn sống bên cạnh cha mẹ và có thể nhìn thấy những đổi thay từ từ của hai đấng sinh thành mỗi ngày thì chắc bạn cũng như tôi... ngậm ngùi nuối tiếc, ngay cả khi đang cùng Ba Mẹ ngồi ăn một bữa cơm tối.
Ba tôi đưa đũa gắp thức ăn cho vào chén, tôi giúp ông:
- Ba, để con gắp cho.
- Không, Ba tự làm được mà!
Đầu đủa của Ba cứ gắp gắp xuống mặt bàn...
- Ba để con gắp cho!
- Được mà!
Hai, rồi... ba lần. Ba chỉ gắp được một cọng hành trong đĩa thịt xào.