Hầu như trên khắp nước Mỹ, nơi nào có nhiều người Việt sinh sống thì ở đó đều có tổ chức Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia. Nhưng, thực tế cho thấy là người Việt hầu như chẳng còn mấy ai có hứng thú tham gia vào những hoạt động do Cộng Đồng tổ chức.
Ngược lại, chùa chiền ở Mỹ mọc lên như là nấm sau mưa. Mà đa số chùa chiền ở Mỹ bây giờ nằm trong tay những "nhà sư" được bảo lãnh qua sau này. Ngoài những việc nay kêu nộp tiền, mai gọi đóng góp, mốt tổ chức này kia “gây quỹ”… chẳng thấy họ tu hành gì cả. Thậm chí có nơi “quý thầy” còn đòi Phật tử phải “cúng dường” mỗi khi “quý thầy” muốn về Việt Nam v.v... Những "nhà sư" này không bao giờ cho Phật tử tham gia bất kỳ một sinh hoạt nào trái ý Việt Cộng.
Một điều nhìn thấy rất oái oăm là hễ nghe có người dựng chùa thì Phật tử cứ nhắm mắt ùn ùn kéo đến góp công góp của, chẳng cần biết "nhà sư" là ai, tu hành thế nào. Mà đa số Phật tử lại là những người vợ và con cháu của những gia đình sĩ quan VNCH qua Mỹ theo diện HO. Rồi có những "ông thầy" mới từ Việt Nam qua, không cần biết xuất xứ như thế nào, chỉ có những lời nói "xuôi lòng, mát dạ" mà có thể khiến được những người này rủ nhau quyên góp để xây chùa cho "thầy tu" và cung phụng hầu như không thiếu một thứ gì . Cũng đã có trường hợp đến khi biết mình bị lừa gạt thì chỉ còn biết … kêu trời!