Bảo Giang
Ngày xưa cụ Phạm Quỳnh, một nhà văn học cổ võ cho chữ quốc ngữ từng nhắc: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; Tiếng ta còn, nước ta còn.” chỉ mấy hôm sau, Ông đã bị Hồ chí Minh làm thịt và vùi lấp xuống đầm bùn cùng với Tổng Đốc Quảng Nam là Ngô đình Khôi. Lý do, chúng bảo ông theo Pháp, nhưng đến hôm nay xem lại, rõ ràng Phạm Qùynh đã chủi trước cái thứ tiếng pha lộn với những mẫu tự F, Z… trong di chúc của Hồ chí Minh. Nói trắng ra, ông cổ súy cho ngôn ngữ và tinh thần thuần Việt mà bị Việt Minh thủ tiêu. Bởi lẽ, sau đó Đặng xuân Khu, rải truyền đơn kêu gọi người Việt Nam bỏ chữ quốc ngữ mà học lấy chữ Tàu, để theo Tàu.
Ai cũng biết, nước Nam ta từ xưa không hề có chữ viết riêng. Trước kia thì lệ thuộc vào chữ Tàu (chữ Nho). Sau này các cụ thêm vào những nét riêng để chế biến chữ Tàu thành chữ Nôm, ( gọi là chữ viết của riêng ta). Từ sau thế kỷ thứ X, tuy Việt Nam giành được độc lập tự chủ, nhưng chữ Hán hầu như vẫn tiếp tục là một phương tiện chính trong việc ghi chép và trước tác.