Showing posts with label Tâm Kinh - Lê Thiệp. Show all posts
Showing posts with label Tâm Kinh - Lê Thiệp. Show all posts

Friday, 21 February 2014

Tâm Kinh - Lê Thiệp

Lời giới thiệu: Sau Chân Ướt Chân Ráo (CƯCR), Tủ sách Tiếng Quê Hương lại phát hành thêm một tập Ký nữa của Lê Thiệp mang tên: Lững thững giữa đời (LTGĐ). Khác với CƯCR, lần này LTGĐ chả có lời ngỏ, lời mở gì hết ráo, mở quyển sách  là vào ngay phần mục lục. Gặp nhau qua điện thoại, tôi “chào” Lê Thiệp: Ủa tại sao bây giờ lại “Lững Thừng Giữa Đời”, bộ anh hết “Chân ướt Chân ráo” như đã than rồi sao? Anh cười to đáp lại: Mẹ, sao ông hỏi khó thế, Lững Thững thì đã sao? có Lững Thững thì mới “ngắm nhìn thiên hạ  sự được chứ”. Tôi chỉ nghe cho qua chuyện vì tôi biết là anh cũng chỉ nói cho qua chuyện. Rồi tụi tôi bắt sang chuyện khác. 

Trong LTGĐ  và CƯCR có nói về ba ông sư, và tôi biết hai. Một là sư Triệt Học (Trần Đức Giang), hai là sư Thích Trí Hiền. 

Sư Triệt Học là đàn anh của tôi, trên tôi khoảng 5, 6 lớp. Sư cùng lớp với ông Thiệp, cá tính của hai người thì khác nhau một trời một vực. Một ông thì ngông nghênh, một ông thì thực tế. Trước biến cố 75, sư thuộc thành phần tạm coi là “thiên tả”, nhưng sau 30/4/75, sư tâm sự: “Phe kia, phe này, phe nào cũng được miễn sao dân hạnh phúc ấm no là quí. Nhưng xem ra bây giờ dân mình sống còn tệ hơn cả thời Pháp thuộc”. Qua nhiều hoạt động để cho “dân mình bớt khổ” (chữ của sư), tụi tôi đã hiểu nhau và sư giúp tụi tôi rất nhiều. Hiện nay sư vẫn còn khỏe mạnh, rày đây mai đó làm nhiều công tác phật sự giúp cho người Việt ở đây.

Còn sư Trí Hiền thì tôi biết vào khoảng năm 1977, lúc đó ông đang trụ trì tại chùa Đông Hải (Tokai) ở quận Shinagawa Tokyo, nghe tin có người vượt biên, sự đến thăm và tôi gặp sư ở trại tị nạn. Kỷ niệm với sư thì nhiều, nhưng nhớ nhất là tại Kamakura, nơi có trại tạm cư người tị nạn của cơ quan công giáo Caritas. Cuối năm 1977, sư nhờ tôi nói với người trách nhiệm là thầy Phan: sư muốn đóng góp vào việc tổ chức… mừng lễ giáng sinh cho đồng bào mới tới, tôi tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên, sư cười: có gì đâu anh, gần ngày lễ lớn nào thì mình tổ chức lễ đó mà, tôn giáo nào cũng dẫn người ta vào đường ngay lẽ phải thôi. Một lần khác khá khuya, sư phone cho tôi và muốn về nhà… tôi ngủ vì bị ông sư trụ trì cấm cửa không cho vào chùa (mặc dù sư là thứ 2 trong chùa), vì “tội” đã …. trốn chùa đi họp hành “âm mưu” với người tị nạn làm “chính trị”. Ông bị sư trụ trì mắng sa sả vì cảnh sát cứ tới chùa hỏi chuyện của sư, và lần nào ông cũng im lặng “nhận tội”. Sau đó, sư sang Hoa Kỳ. Khoảng năm 1980, trong chuyến “rong chơi” Mỹ Quốc, lúc đang ở nhà Lê Thiệp ở Connecticut, tôi điện cho sư ở Texas hay Houston (lâu quá tôi quên mất), tôi nửa đùa nửa thật  “sao ra đi mà không bảo gì nhau”, sư cười và im lặng, tôi hỏi thêm vài câu, sư trả lời: Khuê ơi, cứ chửi đi, tôi đang nghe đây. Tôi bỏ các ông “trốn” sang đây, tệ quá phải không? Sư nói như vậy là vì sư biết, thời đó anh em ít ỏi như tụi tôi rất cần những người có lòng như sư hướng dẫn. Thấy sư nghẹn lời, tôi chảy nước mắt. Sau này tôi mới biết lý do sư sang Mỹ qua bài viết “Nhớ sư ông Trí Hiền” của Lê Thiệp. Sư mất năm 2010. Mong sư an nhiên tự tại nơi cõi ấy. 

Cũng trong LTGĐ, bằng
một giọng văn hóm hỉnh pha nhẹ bông đùa, Lê Thiệp đã đi thật sâu và thật nhẹ nhàng vào những giá trị thực tiễn của Phật Học qua các mẩu đối thoại với một sư gốc lính khác mà đầu tiên tác giả cũng chưa biết là ai. Xin mời quí vị theo dõi câu chuyện đến cuối sẽ thấy có nhiều điều lý thú.
Vũ Đăng Khuê

Tâm Kinh
Lê Thiệp

              Lễ phát tang của bà cụ mẹ ông bạn ở chùa Giác Hoàng đường 16 xem ra đông ra phết, phần vì gia đình lớn, phần vì ông bạn là người quảng giao. Hai vợ chồng tôi trịnh trọng thắp hương vái bàn thờ xong lui ra nhường chỗ cho người khác. Căn phòng không rông lắm và tôi từ bị đẩy ra ngoài hành lang lúc nào không biết. Đứng lớ ngớ thấy vợ tôi vẫn mặt nghiêm và buồn nói chuyện với những người trong tang quyến tôi đi hẳn ra phòng ngoài ngồi. Thấy trên giá có để một lô sách tiện tay tôi rút và vớ được cuốn Nghi Thức Tụng Niệm. Cuốn sách bìa cứng màu đỏ chữ mạ vàng còn mới tinh, bên trong chữ in khá lớn có lẽ cỡ 12 để cho phật tử nào già nua mắt kém cũng có thể đọc được. Đây là điểm son của chùa chiền Việt Nam vì thỉnh thoảng đi lễ nhà thờ thấy thánh kinh in chữ nhỏ li ti. Đang lật qua lật lại mắt liếc mấy câu chú ..tà ha tát nị …thì có tiếng chào :