Wednesday, 18 October 2017

Sự thật của 2 cuộc cách mạng mùa Thu Mùa Thu 1917 ở Nga và mùa Thu 1945 ở Hà nội - Nguyễn Thị Cỏ May


Mùa Thu năm nay, 2017, chánh quyền Nga không tổ chức kỷ nìệm 100 năm Cách mạng cướp chánh quyền. Suốt hơn bảy mươi năm trước đây, đảng cộng sản và Nhà nước Xô-viết đã linh đình kỷ niệm ngày cách mạng bô-sơ-vích, với cờ đỏ búa liềm rợp trời, binh lính, thợ thuyền diễu hành, dân chúng túa ra đường đứng vỗ tay. Trái lại, cũng năm nay, Hà nội tổ chức tưng bừng kỷ niệm 2/9 với những nghi lễ truyền thống và nhiều sanh hoạt vui chơi, người đi làm được nghỉ. 
Nhưng sự thật của 2 cuộc Cách mạng Tháng 10 ở Nga và Tháng 8 ở Hà Nội như thế nào, ngày nay dân chúng của hai nước vẫn chưa được bìết rõ ràng. Riêng cách mạng cướp chánh quyền ở Hà nội hảy còn rất ít báo chí, sách vở, cả phía không cộng sản viết lại, phơi bày sự thật đúng mức, tức đúng sự thật.. 
Cách mạng tháng Mười Nga 
Khi nghe “Tháng Mười”, nhiều người ngày nay vẫn còn liên tưởng tới cách mạng Tháng Mười ở Nga, Lénine cướp chánh quyền và lập ra “chế độ nhân dân vô sản”. Họ còn nuôi dưỡng trong ký ức hình ảnh Lénine đứng vươn mình tới trước, mắt nhìn thẳng vào bản đồ thành phố Saint-Petersbourg, đảng viên bôn-sơ-vích với tà áo blouson da bọc gió buốt và máu quần chúng vô sản nhuộm đỏ đất. 
Cách mạng! Nhà làm phim Eisenstein đã dựng lên những cảnh phim để tuyên truyền cho ngày lịch sử “Cách mạng tháng Mười”, với một ngân sách kếch sù và 11 000 ngưòi góp mặt. Người ta vẫn lầm tưởng phim mô tả sự thật lịch sử!
Xem phim xong hãy quên đi hình ảnh của phim. Sự thật là không hề có “Cách mạng ngày 25 tháng Mười!”. 
Nhiệt tình cách mạng của dân chúng Nga đã bắt đầu trào dâng từ cả năm nay, kéo dài liên tục trong suốt năm, trên khắp đất nước Nga, dưới nhiều hình thức khác nhau: đình công, hội họp, những ủy ban tranh đấu, những nhóm thảo luận thời sự, những soviets, sinh viên, công tử vườn,… 
Sự thật, đó là Cách mạng tháng Hai! Cách mạng 1917 của Nga. Nó hoàn toàn không liên hệ gì với cái gọi là “cách mạng tháng Mười”. Vì cách mạng “tháng Mười» chỉ là một vụ của đám bôn-sơ-vích nhảy vào cướp chánh quyền “dân chủ” vừa thành lập. Sáng ngày 23 tháng Hai, hằng ngàn nữ sinh viên, nữ nông dân, nữ công nhân ngành dệt, đình công, diễu hành chào mừng ngày phụ nữ, đòi hỏi bánh mì. Dân chúng thiếu ăn vì ảnh hưởng chiến tranh, bột làm bánh cung cấp không đủ, giá bánh mì tăng vọt hằng tuần. 
Nhà vua Nicolas II cai trị dở, không giải quyết được nạn đói từ năm 1891 nên một cuộc cách mạng đã muốn nổi dậy năm 1905 và đưa đến thành lập một Quốc dân đại biểu (Douma). Năm 1914, nhà vua hi vọng tuyên chiến với Đức và tinh thấn dân tộc vừa được ông giựt dậy sẽ giúp ông nắm lại đế quốc vững vàng. Nhưng tình hình đã không phải như ý nghĩ đơn giản. Nhà vua bị lên án thất trận gây ra hậu quả khan hiếm lương thực, lạm phát, bạo loạn nổi lên,… Ông bị nghi ngờ làm tay sai cho địch do ông là anh em họ với nhà vua Đức, hoàng hậu Alexandre cũng là người Đức. Sáng ngày 23 thháng Hai 1917 và cả những ngày tiếp theo, hằng chục ngàn thợ thuyền đình công, sinh viên đứng vào bìểu tình, cùng hô khẩu hiệu «Đả đảo Nga hoàng! Đả đảo chiến tranh!».
Qua ngày hôm sau, đình công gia tăng áp lực, người tham dự đông hơn. Cờ đỏ giương cao. Những toán kỵ binh tới nhưng lại ủng hộ phe biểu tình. Vị cảnh sát trưởng bị giết. Những pho tượng bị quần chúng tháo gở, đồn bớt bị tấn công. Riêng đồn Saint-Petersbourg với 150 000 người đều ngã theo quần chúng nổi dậy. 
Các đảng cánh tả như bôn-sơ-vích, men-sơ-vích, xã hội cách mạng đều không thấy xuất hiện. Năm 1922, nhà văn Nga Sergui Mstislavski, đảng viên đảng xã hội cách mạng, hồi tưởng lại, viết “Cách mạng đã làm chúng tôi kinh ngạc …(mọi người chúng tôi) đang say ngủ như những nàng trinh nữ đìên trong Phúc âm”. Trong lúc đó, Léon Trotski đang ở New York, Lénine ở Zurich (Thụy sĩ). Ngày 25 tháng Hai, Alexandre Chliapnikov, lãnh tụ bôn-sơ-vích của Saint-Petersbourg, tỏ thái độ miệt thị “Cách mạng gì đó cả?”. 
Quần chúng biểu tình tổ chức lại hàng ngũ, với sự giúp đỡ của quân đội, đoạt lấy sự kiểm soát thủ đô khỏi tay của nhà vua. Trong Quốc hội, cánh tả chống lại nhà vua, ngày 27 thánh Hai, tổ chức một Ủy ban lâm thời để kiểm soát tình hình.
Qua ngày 2 tháng ba, các tướng lãnh thuyết phục Nga hoàng đầu hàng, cách duy nhứt để tái lập trật tự và tránh cho quân đội thất bại. Trong vòng mươi ngày, đế chế ba trăm năm của dòng Romanos kết thúc. 
Khi chiếm lấy lâu đài Mùa đông, nơi đặt trụ sở của chánh phủ lâm thời, thì tàu chiến Aurore đang bỏ neo trên sông Neva,binh lính đã rả ngũ, chỉ bắn một phát đạn giả, súng cối bảo vệ pháo đài Pierre-et-Paul thì đã từ lâu không sử dụng được vì bị rỉ xét. 
Sự thiệt hại chỉ có đầu tường bị xức một mảng, cửa sổ lầu 3 bị bể, một ít người thiệt mạng. Sử gia người Anh, ông Orlando Figes viết “Ít có biến cố lịch sử nào bị huyền thoại bóp méo sâu xa bằng lịch sử cách mạng tháng Mười Nga”. 
Tình hình này là cơ hội bằng vàng cho Lénine. Ông trở về qua ngả Finlande, bắt đầu ngay cướp lấy chánh quyền. 
Qua ngày 25 tháng 10, phần đông đảng Men-sơ-vích và đảng xã hội cách mạng, không muốn hợp tác với Lénine cướp chánh quyền, rút lui khỏi Hội đồng Xô-viết. Thế là Lénine đứng lên tuyên bố phân chia đất đai, thương thuyết với Đức, thiết lập chế độ chuyên chính vô sản, dẹp bỏ tự do báo chí. 
Tháng 11, bầu Quốc hội lập hiến, một cách tự do, như đã hứa hồi thánh 2 nhưng Lénine đã muốn vận dựng quốc hội thành cuộc trưng cầu dân ý để hợp thức hóa việc cướp chánh quyền. 
Nhưng chẳng may kết qua đã không làm Lénine hài lòng vì trong 703 ghế, cánh Bôn-sơ-vích (phe đa số) chỉ có 175 ghế. Ngày 5 tháng 1, Quốc hội mới họp lần đầu tiên, qua hôm sau, bị giải tán tức tưởi. Hai phe xã hội cách mạng (370 ghế) và phe men-sơ-vích (thiểu số) bị vứt ngay vào thùng rác lịch sử (Trostki nói). Và nội chiến bắt đầu, làm tiêu hao không dưới 10 trìệu sinh mạng Nga (Theo sử gia chuyên về Nga, bà Catherine Merridale và nhà báo Pascal Riché, Obs, 12/216). 
Cách mạng mùa Thu Hà nội 
Một bất hạnh là nhiều người cho tới ngày nay chỉ biết hay nhớ chỉ có ngày 2/9/45 là ngày Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, khai sanh ra nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, mà quên bẵng đi Hoàng Đế Bảo Đại, trước đó, ngày 11/08/1945, sau khi Nhựt đảo chánh Pháp, trao trả độc lập cho Việt nam, đã đọc bản Tuyên ngôn, chánh thức xóa bỏ các hiệp ước bất bình đẳng với Pháp, xác nhận Việt nam là một nước thật sự độc lập : 
“…Ngày hôm sau, 12 tháng 3 năm 1945, tôi (tức Bảo Đại) cho mời viên Đại sứ Yokoyama và trao cho ông ta bản tuyên ngôn độc lập này : 
“Chiếu tình hình thế giới nói chung, và tình hình Á châu nói riêng, chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia. 
“Nước Việt Nam cố gắng tự lực, tự cường, để xứng đáng là một quốc gia độc lập, và sẽ theo đường hướng của bản Tuyên ngôn chung của khối Đại Đông Á, hầu giúp đỡ nhau tài nguyên cho nền thịnh vượng chung…”. 
Qua ngày 17/04/1945, vua Bảo Đại mời Cụ Trần Trọng Kim lập chánh phủ Việt nam độc lập đầu tiên. 
Lúc bấy giờ, có nhiều người hợp tác với Hồ Chí Minh đề nghi ông hảy hợp tác với vua Bảo Đại cùng xây dựng nước Việt nam độc lập nhưng ông Hồ Chí Minh từ chối “Thà phải chống Tây thêm mươi năm nữa mà có độc lập, độc lập đó mới của ta. Độc lập bây giờ là độc lập của họ, không phải của ta”. 
Ngày 17/ 08 là cuộc mít-tinh của công chức ủng hộ Chánh phủ Trần Trọng Kim. Bỗng xuất hiện vài tên cán bộ Việt minh cầm cờ đỏ sao vàng chen vào hàng ngũ biểu tình, hô khẩu hiệu “Việt nam độc lập”. Điểm thêm vài phát súng lục như để thị uy. Thế là cuộc biểu tình của công chức bổng chút biến thành cuộc biểu tình như của Việt minh tổ chức. 
Qua ngày 19/08, Việt minh mới tổ chức biểu tình ủng hộ Việt minh. Mọi người, nhứt là giới trẻ, lúc bấy giờ hễ thấy có biểu tình là nhảy vào tham dự, không cần biết phân biệt phe nào. Hơn nữa biểu tình hô hào Việt nam độc lập thì có gì ngần ngại. 
Cụ Trần Trọng Kim có mời Việt minh tham gia chánh phủ nhưng họ từ chối viện lý do chánh phủ của Cụ là bù nhìn của Nhựt. Họ chỉ muốn làm “cách mạng cướp chánh quyền” vì biết lúc đó Tây đã bị Nhựt đảo chánh, Nhựt thì đầu hàng, Đồng minh chưa tới. Có cướp chánh quyền, chắc chắn sẽ không bị chống đối. Cụ Tô Hải chế diểu “Việt nam như một bàn tiệc được dọn sẵn. Việt minh không được mời nhưng xông vào, cầm ly lên mời khách như minh là chủ nhà! Thế mới biện chứng! 
Về phía chánh phủ Việt nam, người Nhựt có đề nghị với Cụ Kim sẽ chuyển giao võ khí cho Cụ và giúp Việt nam tổ chức quân đội để bảo vệ nền độc lập nhưng Cụ từ chối để tránh “người Việt nam đánh người Việt nam”. Cụ tin tưởng người Việt nam có truyền thống thương yêu nhau, sẽ đoàn kết chống ngoại xâm, thì nền độc lập sẽ vững chắc. 
Ngày 2/9, Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn nhưng độc lập đâu không thấy, chỉ thấy xương máu người Việt nam bắt đầu đổ, hơn 10 triệu sanh linh ngã gục cho ngày 30/04/75 và Việt nam bị cái đảng Hồ Chí Minh bán đứng cho Tàu. 
Có thể một cuộc vận động lớn cho Việt nam? 
Hiện nay, các nuớc Lettonie, Lituanie và Estonie đang mong muốn, từ nhiều năm nay, cùng nhau tổ chức một Tòa án Nuremberg II, nội dung giống như Nuremberg I, xét xử tội ác chống nhân loại của cộng sản vì tội ác của cộng sản không khác tội ác của Hitler trước kia, còn dã man hơn là khác. Vậy mà cho tới nay, cộng sản vẫn chưa bị truy tố ra trước công lý quốc tế, trái lại, các nước dân chủ tự do còn hợp tác với chúng và chúng, kẻ phạm tội ác, lại được Quốc tế nhìn nhận. 
Năm 2015, các nước Baltiques, nạn nhơn cộng sản, đưa ra đề nghị, với sự hiện diện của Ba-lan, Séc, Slovaquie, Hung, Géorgie tổ chức “Tòa án quốc tế xét xử tội ác cộng sản”. 
Giáo sư Justinas Zilinskaas thuộc Viện luật học quốc tế và âu châu của Đại học Lituanie tuyên bố “Việc tổ chức Tòa án Quốc tế điều tra tội ác cộng sản sẽ là một việc làm tiêu biểu sâu xa nhằm củng cô ký ức về lịch sử”. 
Tháng 2/2017, Tổng trưởng Tư pháp nước Estonie đề nghị với Tổng trưởng các nước khác trong vùng hảy mở những cuộc thăm dò về việc tổ chức Tòa án Quốc tế đặc trách điều tra tội ác của cộng sản. 
Đưa ra đề nghị này vì các giới chức các nước nạn nhân cộng sản dựa vào Nghị Quyết 1481 Âu châu “quốc tế cần phài xử tội ác của những chế độ cộng sản độc tài, môt thứ tội ác hoàn toàn đặc thù cộng sản : vi phạm hằng loạt quyền con người, các trại tập trung, chết đói, lao động khổ sai, khủng bố tập thể, xóa bỏ các quyền căn bản, ….”. 
Đề nghi của các nước cựu nạn nhân cộng sản, tưởng người «Việt nam Hải ngoại” có thể tham gia như một “quốc gia nạn nhơn thành viện”. Chúng ta thảm hại hơn họ là vẫn còn nạn nhân cộng sản, từ trong nước ra tới hải ngoại.
Nếu chưa làm được điều gì lớn, ít lắm chúng ta cùng nhau góp mặt và làm chung một cộng việc có ý nghĩa tố cáo tội ác cộng sản ở Việt nam. Để xác định rõ tư cách của chúng ta. 
Cộng sản khác với Đức quốc xã. Hitler sụp đổ do bại trận. Cộng sản sụp đổ cũng trọn vẹn nhưng do bị nhân dân từ bỏ. Phải chăng đó là lý do mà Nga năm nay không tổ chức kỷ niệm 100 năm Cách Mạng Tháng Mười? 
Thế mà xứ Việt nam ngày nay vẫn còn nhiều người cố bám sát cộng sản đến chết bỏ. Còn đem cả đất nước hiến dâng cho Tàu để giữ cộng sản “ Thà mất nước hơn mất đảng”! 
Nguyễn Thị Cỏ May

VIỆT CỘNG LÀ BỌN LÍNH ĐÁNH THUÊ - Lê Duy San

Trong chiến tranh Việt Nam, bọn Cộng Sản Hà Nội tuyên truyền rằng lính Việt Nam Cộng Hòa là lính đánh thuê cho Mỹ vì chính Mỹ đã trả lương cho lính Việt Nam Cộng Hòa để đánh lại Quân Đội Nhân Dân của Hà Nội. Sự tuyên truyền này của Việt Cộng không phải chỉ có người dân quê ít học mới tin, mà ngay cả một số lớn sinh viên, trí thức cũng tin theo. Nhục nhất là ngay cả Nguyễn Cao Kỳ, một tướng lãnh của Việt Nam Cộng Hòa, đã từng làm Chủ Tịch Ủy ban Hành Pháp Trung Ương, một chức vụ như Thủ Tướng và Phó Tổng Thống thời đệ nhị VNCH cũng không ngượng miệng khi tuyên bố rằng quân đội VNCH là lính đánh thuê cho Mỹ.
Tháng 8 năm 1965, tại cuộc họp Bộ Chính trị BCH Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Mao Trạch Đông tuyên bố: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, gồm cả miền Nam Việt Nam, Thailand, Miến Điện, Malaysia, Singapore... Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy”.
Gần đây, chúng ta lại thấy ở Việt Nam có một đền thờ to lớn thờ tên Việt Cộng Lê Duẩn mà trên cổng chính của đền thờ có khẩu hiệu như sau: “Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cả nhân loại”
Vậy thì ai là linh đánh thuê ? Quân Đội VNCH hay Quân Đội Nhân Dân của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ?
Image result for đền thờ lê duẩn
Đền thờ Lê Duẩn, Thủ Lãnh bọn lính Việt Cộng đánh thuê

Vì sao an ninh Thanh Hóa điên cuồng chống người yêu nước?

Paulus Lê Sơn - CTM Media
Thực Hiện
Bureau CTM Media Mỹ Châu
altTù nhân lương tâm Ms. Nguyễn Trung Tôn, một trong những nạn nhân của sự đàn án từ lực lượng an ninh Thanh Hóa. Ảnh: Nguyễn Trung Tôn

Con số người yêu nước bị cộng sản Việt Nam bắt giam và truy nã trên toàn quốc tính từ đầu năm 2017 đến nay đã lên tới gần 20 người, họ đến từ mọi lứa tuổi và mọi thành phần cơ cấu trong xã hội. Tại Thanh Hóa ngày 30 tháng Bảy năm 2017, cựu tù nhân lương tâm, Mục sư Nguyễn Trung Tôn đã bị bộ công an phối hợp với an ninh Thanh Hóa bắt giam lần thứ 2 và di lý ngay lập tức ra trại B14, Hà Nội, bị cáo buộc theo điều 79.

Qua nhiều đợt bắt bớ điên cuồng trên khắp cả nước, nhưng an ninh Thanh Hóa lại chỉ có được một “dự phần nho nhỏ” trong vụ của Mục sư Tôn. Như vậy, so với an ninh các tỉnh, thành phố khác thì an ninh Thanh Hóa thuộc hàng sân sau. Mặc dù, người yêu nước, người lên tiếng phản kháng bất công tại Thanh Hóa không phải là ít.

Ngày 13.10.2017, an ninh Thanh Hóa lại tiếp tục làm tay sai cho bộ công an khi đưa cái gọi là “giấy triệu tập” đối với thanh niên yêu nước Nguyễn Văn Tráng với nội dung làm việc gì thì không biết  nhưng theo “sự ủy thác” cơ quan an ninh điều tra – Bộ công an” vào ngày 20.10.2017 tới đây.

Không phải an ninh Thanh Hóa không có việc để làm, không có kinh phí để giải ngân cho việc rình rập, đàn áp, bắt giam người yêu nước. Mà có lẽ sự kiện tại Thanh Hóa ít được dư luận quan tâm, và những nhà đấu tranh thường tản mác khắp nơi hoặc âm thầm hoặc công khai đấu tranh. Dự án làm án và số người ít ỏi đòi hỏi an ninh Thanh Hóa cần phải thỉnh thoảng “lên gân” đánh động dư luận và tìm kiếm tiền bạc từ Trung ương.

Dù biết hay không, nhưng Giám đốc công an tỉnh Thanh Hóa chưa có một tuyên bố chính thức như người hàng xóm Giám Đốc công an Nghệ An Đại tá Nguyễn Hữu Cầu: “Có hơn 150 hội nhóm phản động đang hoạt động”. Thấy người hàng xóm ăn nên làm ra, tiền bạc từ Hà Nội đổ về như ngàn sông chảy về biển nên Thanh Hóa thấy lạc lõng thất thế cùng sự ghanh tị. Vì vậy, những con mồi béo bở sẽ được đem ra xẻ thịt.

Một điều đáng tiếc cho an ninh Thanh Hóa đó là những người yêu nước đấu tranh  thì thường bị bộ công an làm án hoặc các tỉnh thành khác vớt tay trên. Mấy năm trở lại đây, trên truyền thông dư luận thấy lác đác một số vụ án liên quan đến điều 88 hay Điều 258 như vụ Đinh Tất Thắng năm 2015, ở xã Xuân Bái, huyện Thọ Xuân thường xuyên viết đơn khiếu kiện kéo dài. Vụ Hoàng Văn Giang, năm 2015, Vụ Nguyễn Danh Dũng, ở Thành phố Thanh Hóa năm 2016 về tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân do an ninh Thanh Hóa khai thác.

Chỉ một vài vụ điểm qua trong mấy năm trời như vậy không có nghĩa là tại Thanh Hóa “sạch án chính trị” mà tự đắc khen mình giỏi, chẳng qua là an ninh Thanh Hóa nhận ra rằng họ chưa đủ tầm để đối đầu với tầm vóc lớn mạnh và tư duy vượt trội của những người đấu tranh hiện nay và số lượng người đấu tranh ngày càng nhiều.

Có lẽ an ninh Thanh Hóa chỉ biết “ăn mày dĩ vãng” với những cái được gọi là “chiến công vẻ vang” trong quá khứ. Những báo cáo lên Bộ công an hàng quý, hàng năm dường như nhàm chán, thưa dần và thường không có tác dụng để lôi kéo kinh tài để nuôi quân.

Từ những khó khăn kể trên, an ninh Thanh Hóa đang dần trở nên điên cuồng hơn trong việc đàn áp, đe dọa khủng bố và bắt bớ đối với người bất đồng chính kiến để “lấy điểm” từ Hà Nội. Nhưng họ càng điên cuồng, càng thủ đoạn chống lại dân thì lại càng khiến cho người dân thấy rõ được bộ mặt phản phúc của họ.

Ước mơ lớn của người Thanh Hóa bây giờ là đất nước không còn bóng dáng cộng sản, không còn bị cai trị bởi sự tàn ác, độc tài, dối trá, tham nhũng của chế độ cộng sản.

17.10.2017
Paulus Lê Sơn
Xin Giúp Chúng Tôi CHIA XẺ XA THÊM

KHÔNG VỀ VIỆT NAM NẾU CÒN VIỆT CỘNG 
MUỐN CHỐNG TRUNG CỘNG PHẢI DIỆT VIỆT CỘNG 
MUỐN DIỆT VIỆT CỘNG PHẢI DIỆT VIỆT GIAN

Khi ngọn đèn sắp tắt thì nó thường loé lên rồi mới tắt.
Bọn Việt Công cũng vậy. Chúng sắp chết rồi nên bọn chúng, nhất là ở những tỉnh Thanh, Nghệ, Tĩnh là bọn rất trung thành với đảng cướp CSVN, chúng vùng vẫy rất mạnh để trấn áp người dân.


Lê Duy San

"Những Mảnh Đời Sau Song Sắt" của Phạm Thanh Nghiên: Hồi Ký của một Nữ Tù Nhân Lương Tâm



Đào Trường Phúc (Danlambao) - "Những Mảnh Đời Sau Song Sắt" - nhan đề mà Tủ Sách Tiếng Quê Hương chọn cho tác phẩm của Phạm Thanh Nghiên - có thể được hiểu là "cuốn hồi ký đầu tiên viết bởi một nữ tù nhân lương tâm về kinh nghiệm lao tù dưới chế độ cộng sản tại Việt Nam".

Nói như thế phải chăng là phản lại bản chất của tác giả qua những lời tự thuật vốn rất nhẹ nhàng khiêm tốn của cô trong suốt tác phẩm?

Nhưng, với cương vị nhà xuất bản, chúng tôi không thể làm khác để nhấn mạnh một vài điểm liên quan đến nội dung cuốn sách:

Tết Trung Thu Cộng Đồng Người Việt Toronto



https://damtrungphan.wordpress.com/2017/10/13/tet-trung-thu-2017-cua-cong-dong-nguoi-viet-tai-vung-dai-do-thi-toronto-canada/

Chuyện hai bé gái dưới hầm đồi Đồng Long, An Lộc 1972

https://baomai.blogspot.com/
 
Sau khi quét sạch Cộng quân khỏi Thành Phố chiếm xong Đồi Đồng Long, Biệt Cách Dù tiếp tục lục soát chung quanh trận địa, và phát hiện một căn hầm ven rừng nằm khuất lấp dưới những tấm ván gỗ và những cỏ cây xác xơ vì bom đạn,.

Các Binh sĩ áp sát đến miệng hầm, họ nghe vài ba tiếng động sột soạt nhỏ phát ra từ bên trong. Tất cả các họng súng đen ngòm đều hướng vào miệng hầm chờ đợi, như con hổ rình mồi. Vì tưởng nhầm đây là hầm trú ẩn của Việt Cộng, các chiến sĩ Biệt Cách Dù hét lên cạnh miệng hầm:

Chữ khác nghiã của VC - Ngô Du Trung FB

alt
Láng Giềng Tốt

Nghe nói VC đòi đổi tên đảng.
VC là vua mị dân. Dùng “lời khác lẽ”, “chữ khác nghĩa” để mị dân. Và người dân Việt bị bịp 70 năm rồi vẫn còn bị bịp vì “chữ khác nghĩa” của VC sau đây:
Đi xâm lăng nó gọi là giải phóng.
Cướp tài sản của dân nó gọi là đánh tư sản mại bản.
Nó bỏ tù người ta thì nói là cho đi học tập.
Người yêu nước nó gọi là phản động.
Mấy thằng bán nước cho Tàu nó gọi là nhà cách mạng.
Làm việc gì nó cũng chạy sang hỏi ý kiến Tàu, nó gọi như vậy là độc lập.
Dân lên tiếng, nó bắt “đi học tập” và gọi đó là tự do.
Nó chọn người xong bắt dân bỏ phiếu bầu nó gọi là dân chủ.
Phiên toà không cho dân chúng tham dự nó gọi là phiên toà công khai.
Tiền tham nhũng nó gọi là tiền bồi dưỡng.
Nhận một cô gái làm con nuôi rồi làm cho con nuôi phình bụng và bịt râu giả dạng thường dân đấu tố ân nhân mình cho tới chết nó gọi là đạo đức cách mạng.
Xúi con cái đấu tố cha mẹ tới chết nó gọi là cải cách ruộng đất.
Giàu có, sung túc như ở miền Nam trước năm 75 nó gọi là phồn vinh giả tạo.
Đói nhăn răng như ở miền Bắc nó gọi là thiên đường XHCN.
Những tên nằm trên lưng nhân dân cho nhân dân cõng đi làm cho khỏi ướt chân, nó gọi là đầy tớ nhân dân.
Quan VC qua Nhật ăn cắp bị bắt nó gọi là gặp sự cố.
Những người chiến đấu bảo vệ tự do nó gọi là tay sai đế quốc.
Kẻ thù của dân tộc nó gọi là láng giềng tốt.
Ân nhân chữa bệnh cho nó, dạy dỗ con cháu nó, nó gọi là giặc xâm lăng…..
Dối trá, tráo trở, lật lọng, tham lam, tàn ác là “đặc sản” của VC.!
Ngô Du Trung FB

Đọc Báo Vẹm 551 Ngày 16/10/2017

Phản bác bài viết: “Mỹ đang đánh mất Châu Á vào tay Tàu cộng” của tác giả Ely Ratner & Samir Kumar - Nguyễn Vĩnh Long Hồ

Inline images 1

Nhìn vào những hoạt động chính trị và quân sự của Hoa Kỳ nỗ lực trong chiến lược xoay trụ trở lại Châu Á - TBD ngày càng trở nên dồn dập vì mức độ quan trọng ở vùng nầy với 2 lý do “an ninh & kinh tế” và được các quốc gia ở khu vực Đông Nam Á tiếp đón nhiệt tình vì chủ nghĩa bành trướng, bá quyền hung hăng, côn đồ ngang ngược của bọn lãnh đạo Trung Nam Hải trên Biển Đông. Trước tình hình căng thẳng hiện nay, được Trung Tâm Chiến Lược & Nghiên cứu Quốc Tế CSIS đánh giá như sau:

Đại Hội 19 Đảng Cộng Sản Trung Quốc có gì để xem? - Thanh Hà

media
Chủ tịch Tập Cận Bình, hình ảnh của Trung Quốc đầu thế kỷ 21.Reuters

2.287 đại biểu Trung Quốc từ ngày 18/10/2017 tề tựu về thủ đô Bắc Kinh dự Đại Hội Đảng Cộng Sản, bầu ra 205 ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương. Ban này đề cử bầu 25 ủy viên Bộ Chính Trị, cùng nhiều thành viên trong các tổ chức then chốt khác tại Bắc Kinh. Đại hội Đảng 19 của Trung Quốc có gì mới ?

Thông tín viên RFI Heike Schmidt từ Bắc Kinh tường trình:

"Các nhà Bắc Kinh Học" phải bói mới biết được gần 2.300 đại biểu Trung Quốc bàn thảo những gì nhân Đại Hội Đảng. Đối với ông Tập Cận Bình, Đại Hội lần này là dịp đầu tiên để thay đổi nhân sự : 5 trong số 7 ủy viên Ban Thường Vụ Bộ Chính trị đến tuổi nghỉ hưu. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để chủ tịch Trung Quốc gài những người thân tín vào bộ phận then chốt này trong guồng máy Đảng.

Những hình ảnh xa xưa, thật xưa, quý hiếm để cùng hoài niệm một thời!

Đêm đại nhạc hội gây quỹ “Tiếng Hạc Quê Hương 4”

Khi Mỹ vẽ lại lịch sử cuộc chiến VN - Lữ Giang

Trong bài “Tất cả chính trị đều là ‘thực tế’ được giàn dựng”, cựu Dân biểu Robert Linlithgow đã viết: “Chính trị được giàn dựng. Nó không phải là thực tế.” (Politics is staged. It’s not reality). Quả đúng như vậy. Nhìn lại đống tài liệu về cuộc chiến Việt Nam từ 1954 đến 1975 dày khoảng 150.000 trang đã được Mỹ giải mã, chúng ta thấy các biến cố quan trọng đều do Mỹ giàn dựng rất công phu, từ việc lèo lái chính phủ Ngô Đình Diệm đi theo đường lối của Mỹ đến vụ giết hai tổng thống Ngô Đình Diệm và John Kennedy để đổ quân vào Việt Nam, thực hiệc mục tiêu của cuộc chiến rồi bỏ rơi Miền Nam… đều đã được tính toán rất tỉ mỉ và chính xác.
alt

Averell Harriman (phải), kẻ ra lệnh giết ông Diệm và ông Nhu
 
Mặc dầu đống tài liệu được giải mã cao ngất còn nằm sờ sờ trước mắt, tứ 1975 đến nay, Mỹ đã cho giàn dựng lại cuộc chiến Việt Nam với nhiều tình tiết rất khác xa với thực tế và sử liệu đã được công bố, để phục vụ cho các chính sách và mục tiêu từng giai đoạn của Mỹ.

Đừng gọi tôi là Việt Cộng

- Mượn ý của nhiều bài viết trên Internet của nhiều tác giả.

- Mến tặng  Bác Sĩ Trần Mộng Lâm

Xin anh đừng gọi tôi là Việt Cộng
Anh giận tôi cứ chửi rống tục tằn
Cho tôi ăn đủ đồ dơ bẩn, thối hơn phân
Bởi không có chế độ nào thối tha hơn  cộng sản

Anh cứ rủa tôi là đồ khốn nạn
Đào mả nhà tôi cả mấy đời liền
Bởi không chi làm tủi nhục tổ tiên
Bằng muối mặt đi theo phường cộng sản

Anh có mắng tôi quân cướp đường, cướp cạn
Cướp của, giết người..., cũng được, không sao
Bởi khắp thế gian chẳng có bọn cướp nào
Tán tận lương tâm bằng loài cộng sản

Anh cứ chửi tôi lừa thầy phản bạn
Với đủ mọi trò bịp bợm, dối gian
Phản bội lòng tin của cả người thân...
Bởi không tên bịp nào bịp bợm 
bằng cộng sản

Anh phao đồn tôi thuộc dòng bội phản
Rằng tổ tiên tôi bán nước, cầu vinh
Tôi không cần đính chính, chỉ làm thinh
Bởi không ai bán nước thực tâm và quy mô bằng cộng sản

Anh có chửi tôi nhát hèn vô hạn
Nịnh trên, đạp dưới, điếu đóm..., tôi cam
Bởi không chế độ nào trên khắp thế gian
Hèn với giặc, ác với dân như phường cộng sản

Nếu tôi làm gì khiến cho anh giận
Anh thù tôi, cứ nhiếc móc suốt đời
Nhưng xin anh, xin chỉ một điều thôi
Đừng bao giờ gọi tôi là Việt Cộng

Boston, ngày 15 tháng 10 năm 2017
Vũ Linh Huy