Không còn nhớ ai là người đầu tiên dịch “Gone with the wind” thành “Cuốn theo chiều gió” nhưng vị nào dịch câu này hẳn nhiên là bậc thượng thừa về ngôn ngữ nói chung và rất giỏi tiếng Việt nói riêng.Ông Huỳnh Phan Anh cũng khắc tên mình vào bảng mạ vàng khi dịch “For whom the bell tolls” thành “Chuông nguyện hồn ai” (phải là “nguyện”, chứ không phải “gọi” – như các bản dịch sau 1975, nghe mới “đã” và mới đúng với ý như câu chuyện của tác phẩm Hemingway).Cụ Bùi Giáng cũng thuộc vào nhóm người “giáng thế” khi dịch “Terre des hommes” (Vùng đất của người) thành “Cõi người ta”.Cụ Phạm Duy là một bậc tài hoa xuất chúng nữa với các tác phẩm chuyển ngữ lời Việt. Ca khúc “The house of the rising sun” đã được cụ chuyển thành “Chiều vàng dưới mái nhà tranh”.
Friday, 16 February 2018
“Tôi yêu tiếng nước tôi!”
Thursday, 15 February 2018
ĂN TẾT BẰNG XƯƠNG MÁU MẬU THÂN THÌ HÒA HỢP-HÒA GIẢI VỚI AI?

Phạm Trần – Đả Đảo Cộng Sản - Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã tự tay bóp cò súng vào đầu khi mở tiệc liên hoan mừng “chiến thắng Mậu Thân 50 năm” mà mồm vẫn bô bô kêu gọi người Việt bỏ nước ra đi từ sau 30/04/1975 hãy “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai vì mục tiêu phát triển chung của cả dân tộc".
Đây là một bằng chứng nữa chứng minh người Cộng sản luôn luôn nói một đảng làm một nẻo và lươn lẹo có truyền thống.
Chúc mừng năm mới 2018
Chúc Mừng Năm Mới 2018. VTLV
KÍNH CHÀO QUÝ VỊ.
CUNG NGHINH TIẾT NHẬT TUẤT THIÊN THAI.
CHÚC ĐẶNG TOÀN GIA ĐẮC THỌ TÀI
TÂN TIẾN TRÊN ĐƯỜNG ĐẦY NHỰA SỐNG
XUÂN VỀ PHƯỚC LỘC ĐẾN VỪA HAI.
CHÚC ĐẶNG TOÀN GIA ĐẮC THỌ TÀI
TÂN TIẾN TRÊN ĐƯỜNG ĐẦY NHỰA SỐNG
XUÂN VỀ PHƯỚC LỘC ĐẾN VỪA HAI.
Thư gởi hoàng phủ ngọc tường
Sau đây là lá thơ của Thiếu Tá Liên Thành, cựu Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia VNCH, Thừa Thiên- Huế. Ông là học trò cũ của tên khát máu hoàng phủ ngọc tường, Ông khg những chỉ đích danh hpnt để chửi, mà ông lôi cả 3 đời dòng họ hoàng phủ để mạt sát và nhục mạ cho đúng với tội của thằng đồ tể máu lạnh đã uống máu đồng bào mình.
Thư gởi hoàng phủ ngọc tường.
Thưa Thầy,
Con là Liên Thành, là một học trò cũ của Thầy tại lớp Đệ Nhị B2, trường Quốc Học niên khóa 1958-1959. Có lẽ bây giờ vì tuổi đời đã cao hơn nữa thân mang bệnh tật nên Thầy không còn trí nhớ tốt, vì vậy con xin nhắc lại đây những kỷ niệm của bọn con lớp Đệ Nhị B2 niên khóa 58-59 tại trường Quốc Học Huế đối với Thầy.
Thưa Thầy,
Lớp Đệ Nhị B2 tụi con có khoảng 50 đứa. Tụi con học ban Toán nên môn Việt Văn thường không hấp dẫn và cũng không làm chúng con quan tâm lắm. Chúng con thỉnh thoảng bỏ lớp trốn học kéo nhau sang Lạc Sơn ngồi nhâm nhi ly café, cảm thấy thú vị hơn phải ngồi nghe giảng dạy môn Vạn Vật, Anh Văn v.v… Thế nhưng đối với môn Việt Văn của Thầy dạy thì lũ chúng con không thiếu một đứa nào trong lớp. Cả lớp im lặng ngồi há miệng say mê nghe Thầy giảng bài, nghe Thầy nói văn chương chữ nghĩa, nghe Thầy giải thích điển tích. Có thể nói trí nhớ của Thầy siêu đẳng.
Bài Thơ Còn Lại - Hoàng Anh Tuấn
Nói về “Bài Thơ Còn Lại” của Hoàng Anh Tuấn, nhà báo Bùi BảoTrúc viết:
“Nếu phải đọc một bài thơ, xin hãy đọc "Bài Thơ Còn Lại".
Nếu muốn nhớ lại một bài thơ, xin hãy nhớ "Bài Thơ Còn Lại".
Nếu trí nhớ tàn tạ bắt chúng ta quên đi một phần của bộ nhớ,
Thì xin giữ lại vài ba câu của "Bài Thơ Còn Lại.'”
Bài Thơ Còn Lại
Hoàng Anh Tuấn
Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót
E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu
Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu
Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức
Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất
Màu áo hường còn gợn bóng âm thanh
Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành
Chân cuống quýt nên guốc ròn gõ cửa
Màu áo hường còn gợn bóng âm thanh
Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành
Chân cuống quýt nên guốc ròn gõ cửa
Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở
Cho hồn nhiên, mắc cỡ với hoài nghi
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ
Cho hồn nhiên, mắc cỡ với hoài nghi
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ
Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
Như màu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại
Như màu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại
Bước rất nhẹ như mùa thu con gái
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao
Ðể chân bước trên dòng sông loáng bạc
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao
Ðể chân bước trên dòng sông loáng bạc
Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?
Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ
Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the
Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che
Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi
Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the
Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che
Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi
Tay vụng quá nên thư không viết nổi
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ
Tầu bay giấy ngượng ngùng bay qua cửa!
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ
Tầu bay giấy ngượng ngùng bay qua cửa!
Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ
Anh còn nguyên là một kẻ yêu em
Em đi ngang xin ráng bước cho êm
Ðừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ
Anh còn nguyên là một kẻ yêu em
Em đi ngang xin ráng bước cho êm
Ðừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ
Ðừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa?
Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ
Ðừng nói trước để anh buồn vơ vẩn
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa?
Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ
Ðừng nói trước để anh buồn vơ vẩn
Có đi qua xin em đừng đánh phấn
Tóc buông rèm lứa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay khéo léo khi đánh chuyền với bạn
Tóc buông rèm lứa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay khéo léo khi đánh chuyền với bạn
Em dấu đi những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng thề dấu hết gió mưa đi
Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê
Những ngõ vắng, tối tăm..... anh dấu hết.
Fight on, Trump - "You magnificent bastard"
This is a great article!! A description of politics in the US since the mid-sixties.Evan Douglas Sayet is a comedian and conservative speaker. He is the nation's leading conservative speaker, an in-demand Master of Ceremony for Republican events. Sayet is the author of The Kinder Garden Of Eden: How The Modern Liberal Thinks And Why He's Convinced That Ignorance Is Bliss.
He Fights. by Evan Sayet
My Leftist friends (as well as many ardent #Never Trumpers) constantly ask me if I'm not bothered by Donald Trump's lack of decorum.
They ask if I don't think his tweets are "beneath the dignity of the office." Here's my answer: We Right-thinking people have tried dignity. There could not have been a man of more quiet dignity than George W. Bush as he suffered the outrageous lies and politically motivated hatreds that undermined his presidency. We tried statesmanship.
Could there be another human being on this earth who so desperately prized "collegiality" as John McCain? We tried propriety: has there been a nicer human being ever than Mitt Romney? And the results were always the same.
Subscribe to:
Posts (Atom)

