Showing posts with label 30 tháng 4. Show all posts
Showing posts with label 30 tháng 4. Show all posts

Saturday, 28 April 2018

30 tháng 4, ngày đất nước tang thương - Mỹ Nga


Kể từ khi cái gọi là “ngày giải phóng miền Nam Việt Nam” , 30 tháng 4, 1975 tới nay đã tròn 43 năm, đất nước tuy có phát triển hơn xưa nhưng sự hiện đại đó chỉ là cái vẻ bề ngoài. Thực chất bên trong là cả một hệ thống chậm tiến, trì trệ, kém văn minh, vô văn hoá và độc tài tàn bạo.

Nếu ai có dịp đi khắp đất nước mới thấy được những điều tồi tệ theo quy trình từ trên xuống dưới. Người dân đa số nghèo khổ, bần cùng, họ dần trở nên hèn mọn, sợ hãi bởi những lệ thuộc vào cơm áo gạo tiền trong đời sống hằng ngày.

Đầu tiên của một ngày mới, người người nhà nhà lo cho bữa sáng, trưa, chiều tối. Nếu không có tiền thì sẽ phải nhịn đói, nên họ bắt đầu kiếm cơm bằng mọi cách, có người kiếm bằng chính sức lao động của bản thân, có người lợi dụng người khác để trục lợi, có người chẳng nề hà ngửa tay xin xỏ, có người lợi dụng chính quyền để đàn áp người nghèo và điều đặc biệt nhất là bộ máy của chính phủ ngày đêm moi tiền của toàn dân, bất kể họ là ai và bất chấp họ làm gì.


Wednesday, 9 April 2014

30 tháng 4, nhắc lại một biến cố về người Việt nam tỵ nạn ở Mỹ - Steve Young


Trước đây 39 năm đảng cộng sản Việt nam xâm chiếm nước Việt Nam Cộng hòa. Cường quốc Hoa Kỳ không cứu Chính phủ của những người Việt muốn sống trong tự do, dân chủ, tức họ phải được quyền thừa hưởng và gìn gi di sản của tổ tiên để lại. Cả đời sống hạnh phúc nữa. Đồng thời, Tổng thống Ford hay Ngoại Trưởng Kissinger cũng đều không có một kế hoch nào cứu giúp nhân đạo nguời dân Việt nam trước him họa cộng sản đang tràn tới ồ ạt. Hai Ông Ford và Kissinger không muốn dính líu tới Miền nam Việt nam, Chinh phủ, Quân đội, công chức, và cả dân chúng vô tội nữa. Thái độ của họ  đối với dân miền Nam là bỏ rơi luôn. Họ cũng muốn quên chiến tranh Việt Nam và sự hy sinh tối đa của 58,000 chiến sĩ Hoa kỳ .