Giày dép là những thứ người ta thường dùng hàng ngày để chân không phải tiếp xúc trực tiếp với mặt đất, nơi bị coi là… “không được sạch sẽ”.
Thế cho nên, khi vào những nơi linh thiêng như chùa chiền, người ta thường cởi giày dép khi trước khi bước vào nơi thờ phượng. Người Á Đông còn có thói quen bỏ giày dép ngoài cửa trước khi vào trong nhà để giữ nhà cho sạch.
Theo Wikipedia, đôi dép cổ nhất được tìm thấy ở hang Fort Rock, tiểu bang Oregon, Mỹ, vào năm 1938 có niên đại 7.000 - 8.000 năm Trước Công Nguyên (TCN). Giày bằng da đầu tiên được tìm thấy ở một hang động của Armenia năm 2008 có niên đại 5.500 năm TCN, đôi giày này là một mảnh da bò với dây cũng bằng da.
Giày cũng thường xuất hiện trong văn hóa dân gian của nhiều dân tộc trên thế giới. Những câu truyện cổ tích tuyệt vời về “Đôi hia bảy dặm”, “Đôi dép có cánh”, “Chú mèo đi hia”, “Chiếc giày của Lọ Lem” thường làm say mê cả trẻ con lẫn người lớn.
Người La Mã coi giày là văn minh, tượng trưng cho quyền lực và sự tự do. Trong đám cưới La Mã cổ, người cha trao cho con trai một đôi giày, biểu hiện cho sự chuyển giao quyền lực trong gia đình.