Chúng
tôi là anh em họ, và đã cùng nhau trải qua cả một tuổi thơ tại một con đường nhỏ
của Hà Nội, gần Hồ Hoàn Kiếm, nơi có một cái tên rất tầm thường là Ngõ Hàng Hành.
Bây giờ, nhà đất tại nơi đó lên giá lắm,
nhưng trong tâm khảm, tôi vẫn chỉ nhớ thấy những căn nhà chật chội, và cầu tiêu
vẫn phải nhờ người ta đi đổ mỗi ngày, chứ không phải loại cầu tiêu giật nước như
bây giờ.
Cha
mẹ tôi, hai bác Tam Lang, nhà văn nổi tiếng với tác phẩm Tôi Kéo Xe (cha mẹ Vũ
Kiện) và hai bác Giáo (cha mẹ GS Nguyễn Văn Phú), có họ với nhau. Mẹ của Vũ Kiện,
là em ruột thân phụ GS Nguyễn văn Phú, nên giữa hai người này với nhau, họ hàng
gần hơn một chút, nhưng những đứa trẻ cùng trang lứa trong 3 gia đình, coi nhau
như anh em một nhà. Chúng tôi nói những người cùng trang lứa, là nói tới anh em
anh Nguyễn Ngọc Định, Nguyễn Huy Xương hai người em ruột của GS Phú, hai anh em
tôi, và Vũ Kiện, Chúng tôi 5 người, thường chơi với nhau. Còn nhiều anh chị em khác nữa, nhưng khác tuổi, nên không thể
cùng chơi đùa. Hồi đó, chúng tôi chỉ mới 11, 12 tuổi, nên khi trời mưa, chạy ra
đường, tắm mưa cùng nhau, và cùng nhau cưa đẽo, làm những cái súng bằng gỗ,bắn
những viên đạn tròn bé xíu người ta bán dưới dạng các cuộn giấy, cũng nổ đì đẹt
nghe vui tai. Lâu lâu, một người vai ông của chúng tôi, làm nghề thợ tiện nơi
quê ngoại Hà Đông, tiện cho chúng tôi những con quay, hồi đó chúng tôi gọi là
con cù, là cả bọn lại sung sướng kiếm những chiếc đinh nhọn gắn vào, và cùng
nhau đi «bổ cù», nghĩa là dùng con quay của mình, bổ vỡ con quay của địch thủ,
nhiều khi nổi cáu, chửi nhau «tiên sư bố mày», quên hẳn là tiên sư của nó, cũng
là tiên sư của mình. Thuở con nít ranh, nhiều khi các cụ gọi về đánh cho mấy roi, hằn đít !!