Theo thông lệ cứ
đến tháng 8, thế nào cũng có người nhắc tôi ghi lại những gì mà tôi đã chứng kiến
và cảm nhận về cái hào khí của cái thuở mặc áo nâu dung dị vào hơn 30 năm về trước,
cái thuở mà tôi đã hăng say “nhập giòng tranh đấu” với biết bao người bạn cùng chung
lý tưởng chỉ với ước mơ duy nhất: góp một phần sức lực nhỏ bé của mình vào việc
giành lại những gì mà dân ta bị cướp mất. Thời đó, sự tự nguyện đã đến với tôi rất
chân thành và tự nhiên như có lời nào đó đang réo gọi.
Hơn 30 năm sau
nhìn lại, vật cũng đã đổi và sao cũng đã dời, sự thể vẫn xoay quanh ….. chữ “vẫn”,
bên ngoài “vẫn” chưa thấy gì là sáng sủa, bên trong “vẫn” chìm đắm trong vũng lầy
tuyệt vọng.
Nghĩ lại thấy buồn! trong số những bạn hữu năm xưa có người mồ đã xanh
cỏ tại một nơi nào đó của rừng núi quê hương, có người đã bỏ cuộc, có người cũng
còn cố gắng đi tới bên cạnh cuộc sống tầm thường vất vả, có người chọn cách làm
khác nhưng cùng hướng tới cùng mục tiêu, nhưng cũng có người dù đã quá tuổi thất
tuần, vẫn tin vào lẽ tất thắng của dân tộc, kiên trì tiến bước dù yếu tố “thiên
thời địa lợi” không còn được như xưa, tôi cúi đầu ngưỡng mộ và chân thành cầu
chúc tất cả sẽ mãi mãi chân cứng đá mềm.
Tháng 8 năm nay
trong lúc đang loay hoay tìm “cảm hứng”, tôi tìm đọc lại những bài xưa cũ thì thấy
có một bài viết nói về câu chuyện giữa 2 người bạn, một người trở về và một người
ở lại. Trong câu chuyện có gợi lại một chút chuyện xưa lúc cả 2 còn mang áo trận.
Dù không trao đổi nhiều nhưng họ đã hiểu ý của nhau, cả 2 đã hẹn để cùng nhau thưởng
thức trà, để đọc lại một câu thơ vào lần ngắm trăng tới tại giữa sân vua Đại Nội.
Xin mời quí vị theo dõi bài viết tuy cũ nhưng vẫn còn mới vì ước mơ của tôi và
rất nhiều người khác vẫn chưa trở thành hiện thực và riêng tôi vẫn thắp nén hương
tưởng niệm những anh hùng đã hy sinh vì tổ quốc mỗi khi tháng 8 trở về.
Vũ
Đăng Khuê
Ngô đồng nhất diệp
Thiên hạ cộng
tri thu.
Câu
thơ ở đâu, do một liên tưởng nào đó bỗng chợt hiện ra bất ngờ. Thiên hạ cộng tri thu. Cả thiên hạ ai
cũng biết là mùa thu. Bây giờ đang là mùa hè nhưng buổi tối mát và nhiều gió.
Hơi ấm từ bãi cỏ sau vườn được tưới kỹ như giúp thêm cái mát dịu dàng của một
miền gần biển. Trời đã tối từ lâu và hai người khách đã kiếu từ. Bát đũa đã được
thu vén gọn ghẽ. Tôi được nói khẽ: