Sunday, 18 January 2015

CHÚNG TA ĐỀU LÀ CHARLIE

Đôi lời kính gởi quý bạn đọc và quý diễn đàn trước khi vào Bản Tin :
Cuộc tấn công dã man nhằm sát hại toàn ban biên tập viết và vẽ Charlie Hebdoluôn cả quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm ở giữa Paris, thủ đô nước Pháp, càng làm chúng tôi nhớ đến Hà Nội, Huế, Sài Gòn bị tạm chiếm, nhớ đến Việt Nam bị đày đọa khổ nhục, mất hết nhân phẩm và nhân quyền. Chúng tôi nói ‘’Chúng ta đều là Charlie’’ vì Anh Chị Em, thay vì cầm bút, lại đang đeo còng số ‘’88’’ nổi tiếng thế giới của đảng xã hội đen mang cờ đỏ sao vàng và búa liềm. Anh Chị Em bị đánh đập tàn nhẫn giữa ban ngày, bị bắt cóc, bị biệt giam hầm tối, bị bịt miệng, bị tước đoạt tiếng nói ngay trên quê hương thân yêu của mình. (LTS LHNQVN-TS)
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ
Chúng ta đều là Charlie
Hãy đem tiếng nói của các bạn góp vào tiếng nói của chúng tôi *
 
Chúng ta đều là Charlie, những người bạn và đồng nghiệp của chúng ta đã bị ám sát. Các nhà văn và nhà báo của chúng ta đang bị bắt làm con tin khắp nơi trên thế giới. Đừng quên mà hãy nhớ đến Anh Chị Em đó. Họ là những người chuyên chở ước mơ và phiêu lưu của chúng ta, họ còn là nhân chứng cho những thực trạng nhân loại. Họ bị gây hấn, tra tấn, cầm tù, bị bắt cóc, ám sát hoặc bị đày ải, bắt buộc lưu vong chỉ vì họ đã viết thành văn hoặc nói nên lời. Họ bị bịt miệng, tước đoạt tiếng nói. Và một loại kiểm duyệt tối hậu : giết chết tác giả nào mà ngôn ngữ, bài ca tiếng hát và các tranh vẽ đã gây tỉnh thức xã hội. Theo Văn Bút Quốc Tế, trong vòng một năm, có hơn ba mươi vụ ám sát nhà văn và nhà báo. Chúng ta vẫn nhớ rằng ngày 2 tháng Mười Một năm 2013, tại nước Mali, lòng dạ thiếu khoan dung và đầu óc cuồng tín mù quáng đã gây ra cái chết bi thảm và đau đớn cho hai bạn đồng nghiệp của chúng ta, bà Ghislaine Dupont và ông Claude Verlon, phóng viên cộng tác với đài phát thanh Pháp quốc tế (RFI). Từ ngày hai nhà báo bị sát hại, máu không ngừng đổ, cái chết vẫn xảy đến cho các đồng nghiệp khác. Và các cây viết, đủ loạivà bút chì tiếp tục bị tịch thu, bị bẻ gãy và bị đày ải. Nhà văn và nhà báo, nhứt là phóng viên, bị giết chết nhưng thủ phạm sát nhân không bị trừng phạt trong rất nhiều trường hợp.

Vì vậy chúng ta hãy phẫn nộ, hãy biểu tỏ sự đoàn kết với tuần báo Charlie, với các nhà văn và nhà báo – những người mang ánh sáng thông tin chống lại bóng tối của bạo lực đe dọa, của bọn đồng lõa và kẻ đớn hèn. Chúng ta hãy cùng nhau cất cao tiếng nói, dù có thể uất nghẹn, thắp lên một ngọn nến, dù mong manh, để xua đi màn đêm băng giá của tính thờ ơ vô cảm, nỗi im lặng sợ hãi và thói đời quên lãng.

Chúng ta hãy góp lời cầu nguyện cho tất cả nạn nhân của cuộc tấn công dã man và tội ác nhằm sát hại tuần báo Charlie, luôn cả quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm. Chúng ta hãy bày tỏ niềm thương cảm và thành thật chia buồn với thân nhân tang quyến, cùng bạn hữu và những đồng nghiệp sống sót trong cuộc thảm sát này.

Genève ngày 8 tháng Giêng năm 2015

Nguyên Hoàng Bảo Việt
Phó chủ tịch Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại (Ủy Ban Nhà Văn bị cầm tù).
---------------------------------------------------------------------------------------------------------
*Nhựt báo Tribune de Genève http://www.tdg.ch/monde/ 13 janvier 2015
* Tạp chí Các Nền Văn Hóa Phi Châu . Revue de Référence des Cultures Africaines  
            _____________________________________________________________________
 

Thursday, 15 January 2015

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 16-1-2015

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta

Ngày 12 tháng 1 năm 2015

Hồi còn ở Sài Gòn, khoảng năm 1971 hay 72 , có những ngày cuồng chân không biết đi đâu, mà cũng chẳng thể đi được đâu, tôi hay lái xe chở hai đứa con vào phi trường Tân Sơn Nhất. Trên lầu của nhà ga có một quán nước. Chúng tôi kiếm chỗ ngồi, cho các cháu chạy lòng vòng, leo lên chiếc bàn sát cửa sổ để xem những chuyến máy bay lên xuống…

Cảnh phi trường buồn bã đến tuyệt vọng. Âm thanh của bom đạn vọng lại từ một nơi nào đó không xa Sài Gòn bao nhiêu. Không khí chiến tranh trùm lên khắp thành phố. Ngồi ở đó cho đến tối bắt đầu xuống chúng tôi mới về nhà.

Chiều trên phi trường anh bỗng nhớ em, nhớ chuyến đi xa đầy hẹn ước đây mùa xuân không đến, lũ cỏ hèn mọc trên diện tích xi măng khô…

Lá Cờ, Màu Cờ và Hồn Nước

Bảo Giang (Danlambao) - Cờ Vàng là màu cờ mang theo Hồn Nước, mang theo trọn niềm tin yêu, hy vọng của con dân và của núi sông Việt Nam hôm nay và mai sau. Cờ Vàng là truyền thống, là lịch sử là nền văn hóa của chúng ta và thuộc về chúng ta. Đó là màu cờ của sự sống của Tự Do của Độc Lập Dân Tộc. Cờ Đỏ là cờ của sự chết, của man rợ. Nó là màu cờ mang tâm huyết của CS Phúc Kiến. Nó giết chết hết tất cả mọi niềm tin, mọi hy vọng, mọi yêu thương, mọi nhân ái trong lòng người Việt nam. Nó là tội ác và là gian trá. Nó là cờ của Nô Lệ, có truyền thống, lịch sử và nền văn hóa thuộc về nô lệ. Không thuộc về truyền thống, lịch sử, văn hóa Việt Nam...

*

Sau Hiệp Định Genève 20-7-1954 Việt Nam bị phân chia thành hai lãnh thổ. Cả hai đều được công nhận trên trường Quốc Tế. Mỗi bên thành lập chính phủ riêng và xây dựng xã hội theo một thể chế chính trị khác nhau. Từ đó, tạo ra hai truyền thống, lịch sử và nền văn hóa, giáo dục công dân hoàn toàn khác nhau.

Đảng 50 Xu tại Trung Cộng

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Như người viết đã có dịp phân tích về Chính sách tẩy não của CS, ngày nào các chính sách tuyên truyền CS không còn hiệu quả, đó cũng là ngày trái tim của chế độ ngừng đập, đúng như Anne-Marie Brady viết trong trang đầu của tác phẩm Marketing Dictatorship: Propaganda and Thought Work in Contemporary China“Tuyên truyền là máu sống của đảng và nhà nước CS”

Nguy Cơ Giảm Phát tại Trung Quốc - Việt-Long- Nguyễn-Xuân Nghĩa, Tư vấn Kinh tế của RFA

yuan-dollar
Tiền tệ- kinh tế Trung Quốc
Courtesy of featurepics.com
Việt-Long:  Trong loạt bài tổng kết về năm 2014 và dự báo kinh tế năm 2015 mà ông kết thúc hôm Thứ Tư 24 tháng trước, ông nói rằng kinh tế toàn cầu năm 2015 bị đứt neo và có thể đối mặt với nạm giảm phát. Thế rồi hôm mùng chín vừa qua, Cục Thống kê của Trung Quốc cho biết cả chí số giá tiêu dùng lẫn chỉ số hàng công nghiệp đều giảm trong tháng 12 và người ta nói đến nguy cơ giảm phát của kinh tế Trung Quốc. Tuần trước ông  phân tích viễn ảnh kinh tế u ám của Châu Âu, chưa nói gì đến nguy cơ khủng bố Hồi giáo. Bây giờ trong chương trình hôm nay, xin đề nghị ông trình bày về nguy cơ giảm phát ở Trung Quốc. Trước hết, ông vui lòng nhắc giúp định nghĩa của giảm phát. Giảm phát là gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trước hết tôi cũng muốn nói về định nghĩa và ngôn từ để mình cùng hiểu là đang nói về chuyện gì.

Tin Denver Colorado

Lúc 7:00 Tối Thứ Bẩy ngày 3 tháng 1 năm 2015 Tại TP Denver tiểu bang Colorado đã diễn ra cuộc biểu tình trên 5 tiếng đồng hồ dưới cái lạnh trừ 21 độ F với rất đông Quý đồng hương các nói về tham dựCuộc biểu dương sức mạnh của Công Đồng Người Việt Nam Quốc Gia Tại Denver đã làm cho những người bầu sô phải huỷ bỏ So trình diện của Cs Đàm Vĩnh Hưng va thay vào đó một Cs khác phóng viên vũ nhan gọi về phòng sự sau đây

Tuesday, 13 January 2015

David Attenborough: A Wonderful and Beautiful Natural World


What a Wonderful World...

David Attenborough is a respected and well educated zoologist. He also has a rich voice that is a pleasure to listen to. Here he is, reciting the familiar song of Louis Armstrong, "What a wonderful world", as he shows us exactly why that is!

Đọc Báo Vẹm 407 do Hoàng Tuấn và Nguyên Khôi phụ trách

Manh Kim - CHÍ PHÈO VÀ “NGỤY CHÍ PHÈO”

Định không nói về vấn đề này nữa nhưng ngày càng có nhiều ý kiến “uyên bác” ám chỉ việc ban biên tập Charlie Hebdo bị tấn công là đúng nên phải rườm lời.


Phải nói ngay rằng Charlie Hebdo là một “Chí Phèo” trong làng báo thế giới. Nói theo tiếng lóng phổ biến là “báo bựa”. Họ bôi bác tất cả. Năm 2011, sau khi người Công giáo tại thành phố Avignon phá tấm hình “Piss Christ” (bức ảnh của nhiếp ảnh gia Mỹ Andres Serrano chụp cây thánh giá nhựa trong cái ly dung dịch vàng mà tác giả nói rằng đó là nước tiểu của mình), Charlie Hebdo dựng ngay trang bìa vẽ cuộn giấy vệ sinh ghi “Bible, Koran và Torah” cùng hàng chữ: “Mọi tôn giáo trong nhà cầu!” (Torah thường được dịch là Ngũ kinh).

Charlie Hebdo chưa bao giờ được người Pháp hoan nghênh và được báo chí thế giới tôn trọng, cho đến sự kiện 7-1-2015. Tính đến năm 2012, theo The Atlantic 11-1-2015, tuần báo trào phúng này chỉ bán khoảng 60.000 bản – bằng 1/10 so với các tuần báo nổi tiếng khác của Pháp. Không chỉ tôn giáo, Charlie Hebdo cũng nhắm vào nhiều đối tượng khác. Trước khi bị khủng bố không lâu, họ đã vẽ bộ trưởng tư pháp Pháp (người da màu) là con khỉ. Tháng 9-2012, khi xảy ra loạt bạo động khắp thế giới Hồi giáo nhằm phản đối bộ phim bôi bác Nhà tiên tri mang tựa Innocence of Muslims (của Nakoula Basseley Nakoula; người Mỹ gốc Ai Cập), Charlie Hebdo lập tức hưởng ứng khi vẽ Mohammed như một diễn viên phim khiêu dâm, trần truồng, quỳ chổng mông, “hàng họ” lòng thòng, với chú thích “Mohammed: một ngôi sao vừa ra đời!”.

Và cách đây một năm, trong số đề ngày 15-1-2014, Charlie Hebdo đã chẳng cả nể khi lôi Tổng thống François Hollande ra bìa với ảnh biếm cực kỳ “bựa” (ảnh). Cần nhấn mạnh, luật pháp Pháp không hề cấm cách làm báo kiểu Charlie Hebdo. Tóm lại Charlie Hebdo không tha một ai, không từ tôn giáo nào, không ngán bất kỳ điều gì có thể gây tranh cãi và phản đối. Charlie Hebdo là nhân vật “phản diện” của làng báo thế giới. Họ nằm ở đường ranh cuối cùng của mép giới hạn tự do thông tin.

Đó cũng là lý do xuất hiện ý kiến gián tiếp ủng hộ việc Charlie Hebdo bị “thánh vật” bằng cuộc thảm sát. Nói vậy cũng chẳng khác một kiểu Chí Phèo. Ngụy biện. Giống như ghét tên trộm chó thì cứ phang cuốc vào đầu cho nó chết. Giống như “tao ghét mày nên tao bắn vỡ sọ mày đấy!”. Giống như “gia đình mày chửi tao nên tao vác dao sang đâm lòi ruột cả nhà mày xem ai làm gì tao!”. Trật tự xã hội và những thiết chế giúp định hình một xã hội văn minh có thể chấp nhận cách hành xử bạo lực và ác độc tùy tiện tương tự? Cần nhấn mạnh, trong các buổi thuyết giảng tại nhiều giáo đường Hồi giáo, từ Trung Đông, châu Á đến châu Âu, vô số giáo sĩ vẫn mạnh miệng công khai chỉ trích phương Tây, công khai sỉ nhục nguyên thủ phương Tây, công khai kêu gọi thánh chiến chống lại phương Tây. Các tờ báo và website Hồi giáo cũng vẽ biếm bôi bác đủ thứ liên quan phương Tây. Đã có tổ chức “huynh đệ” phương Tây nào trả thù bằng cách thực hiện cuộc cuồng sát man rợ tương tự vụ Charlie Hebdo?

Nữ Ca-Nhạc sĩ Nguyệt Ánh với công tác sinh hoạt văn nghệ đấu tranh tại Âu Châu và Đông Âu : "WE MARCH FOR FREEDOM"

ThuMoi1.jpg
ThuMoi2.jpg
ThuMoi3.jpg

Vì nó là thái thú!

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Nó không ngu vì nếu ngu thì đã không leo lên được ghế ủy viên Bộ chính trị, nắm đầu hơn 3 triệu đảng viên không dại, cai trị 90 triệu người. Nó không "hèn với giặc, ác với dân" bởi vì Tàu khựa không phải là giặccủa nó và người Việt không phải là dân của nó; nó là đứa con hoang gọi Mao bằng nội, gọi Tập bằng cha. Nó cũng không khùng, không điên vì nó nói có chủ ý, có mục tiêu phục vụ thiên triều của nó. 

Tiểu Tử, những giọt nước mắt, những tiếng thở dài

Từ Thức (Danlambao) - André Gide nói "C’est avec les beaux sentiments qu’on fait de la mauvaise littérature" (Với những tình cảm tốt, người ta làm văn chương dở) (1). Tiểu Tử là một nhà văn đã chứng minh ngược lại, có thể viết hay với những tình cảm tốt. Trong tác phẩm của ông, hầu như chỉ có những tình cảm tốt, chỉ có tình người. Một nhân vật nói về một nhân vật khác trong truyện ngắn "Made in Vietnam": người chi mà tình nghĩa quá héng?. Độc giả nghĩ tới câu đó mỗi lần lại gần những nhân vật của Tiểu Tử. Người chi mà tình nghĩa quá héng. Độc giả chai đá tới đâu, đọc Tiểu Tử cũng không cầm được nước mắt. Người ta khóc, nhưng sau đó thấy ấm lòng, vì thấy trong một xã hội đảo lộn, vẫn còn đầy tình người, vẫn còn đầy thương yêu, vẫn còn nghĩa đồng bào vẫn còn những người tử tế. Và thấy đời còn đáng sống. Một nhà văn Pháp nói văn chương, trước hết là xúc động. Trong truyện ngắn của Tiểu Tử, sự xúc động hầu như thường trực.

Ngày 30 Tháng Tư - Trần Mộng Lâm


Tôi ngần ngại mãi không muốn viết bài này, vì nhiều lý do, trong đó có sự không muốn gây hiểu lầm, chia rẽ trong nội bộ những người cùng một chiến tuyến. Nhưng sau cùng, tôi thấy cần phải một lần dứt khoát, nêu lên những ý nghĩ mình có trong đầu ngay ban đầu, còn hơn sau này phải sống trong bực bội khi không còn thay đổi gì được nữa.

Tóm lại, tôi muốn viết về ngày 30 tháng tư năm 1975.

30 tháng tư, như vậy đã bốn chục năm rồi.

30 tháng tư, ngày tôi mất nước (CHVN). 30 tháng tư, ngày tôi mất tự do.

Ba Mươi tháng tư 1975, tôi bắt đầu một cuộc hành trình, vào trại cải tạo, vào tù tội.

Ngày 30 tháng tư đối với tôi là một ngày rất xấu, mà chữ tĩnh từ «black» trong Anh Ngữ không đủ để diễn tả, dù chữ black rất là sensitive.

Ngày 30 tháng tư 1975, với tôi, gần với ngày tận thế.

Trước 30 tháng tư, chúng tôi, những người công dân VNCH sống tại Miền Nam có đầy đủ tự do. Sau 30 tháng tư, chúng tôi đi về phía «mất tự do», ngày ngục tù, ngày mất nước, ngày khởi đầu một cuộc hành trình đi vào địa ngục.Với người Miền Nam, khó có thể gọi ngày 30 tháng tư là ngày mở đầu một cuộc hành trình đi vào đời sống tư do, trừ một thiểu số may mắn ra được khỏi nước vì được Mỹ bốc đi hay được tầu Mỹ vớt. Hiện nay, đa số người Miền Nam vẫn còn phải sống đọa dầy trong ngục tù CS.

Người Cộng Sản coi ngày 30 tháng tư là ngày họ thắng lợi, là ngày họ «giải phóng» cho người dân Việt «ra khỏi sự kềm kẹp của Mỹ-Ngụy» theo như họ tuyên truyền.

Nay tôi đọc thấy ông Ngô Thanh Hải , thượng nghị sĩ của Canada, làm dự luật để cho Canada công nhận ngày 30 tháng tư là Jouney to freedom day, tôi thật rất thắc mắc. Có lẽ trình độ anh ngữ của tôi quá kém, nhưng bạn, bạn nghĩ sao?? Gọi như vậy, thì coi ngày 30 tháng tư là một ngày xấu, hay là một ngày tốt??

Điều tôi sợ, là các bạn tôi trong nước đau lòng.

Một lần nữa, xin minh xác, là tôi không có ý công kích ai hết, nhưng chúng ta phải suy nghĩ chín chắn,trước khi đặt bút ký vào các kiến nghị, mà chính mình cũng không hiểu rõ nội dung, nhất là khi kiến nghị này viết bằng ngoại ngữ.  

Tôi rất dốt về Anh Ngữ, có gì sai lầm, xin quý bạn châm chước cho.Tôi chỉ sợ mai sau, nhìn vào lịch, thấy dưới ngày 30 tháng tư, họ ghi là Journey to freedom day, là người đời sau hiểu lầm, thì chúng ta «chết một của tứ» !! 

Trần Mộng Lâm

Có nên bắt chước Tầu? - Đại Lãn, Vietland

Hôm trước tại Thượng Hải có một buổi lễ gọi là " ngày lễ hội văn hóa " một trường đại học trong thành phố muốn đề cao văn hóa Khổng Tử, làm con phải kính trọng cha mẹ ,họ cho cha mẹ ngồi trên hai hàng ghế hai bên,ai có tóc bạc thì kéo ra phía trước, còn những đứa con xếp hai hàng ở giữa qùy lậy ,buổi lễ đuợc coi là cảm động có trào nước mắt nhưng cũng có người lên tiếng cho rằng thời buổi bây giờ cha mẹ và con cái phải tôn trọng lẫn nhau chứ không phải như thời của Khổng Tử ngày xưa con cái bị coi như là "nô lệ" là của riêng của cha mẹ muốn làm gì thì làm .

Đây là chuyện bên Tầu song nghe đâu tại Việt Nam đang có phong trào phục hưng văn hóa Khổng Tử, nhiều trường đại học Khổng Tử đã mở ra tại Việt Nam, giới lãnh đạo muốn bắt chiếc Trung Quốc mượn văn hóa Khổng Tử trước đề cao đạo đức giữa cha mẹ con cái, giữa học trò và thầy giáo sau sẽ là giữa dân chúng với nhà cầm quyền? Việt Nam có nên bắt chiếc Tầu phục hồi văn hóa Khổng Tử ở thời đại này hay không?

-----------------------------------------------------

Sau khi đọc bản tin trên Vietland và hình ảnh hai dãy học trò quỳ lạy hàng ghế cha mẹ và người lớn ngồi trong chính sách dùng Đức Khổng Tử như một lớp vải thưa che các chính sách cộng sản. Nghe tin CSVN dự trù theo gương Tầu... kẻ thất phu " Thư Sinh Văng Bút" này gửi về nước (qua Facebook, Vietland, internet...)  mấy vần thơ như sau đây. Chẳng biết đảng ta có hiểu được không?! Chẳng biết các "đồng chí" đảng có nhớ bác Hù của đảng đã bày cho mấy đứa con nít đấu tố cha mẹ trong cuộc cải cách ruộng đất 1954 trên đất Bắc không???

Các "đồng chí" ngon công bố lời lên án bác Hù là phi đạo đức không?  Đúng là " Đảng ta hề rất linh tinh. Hề siêu hơn cả Hoài Linh bây giờ!!!!"

Một ông Khổng Tử làm gì được đây?

Học Khổng... Con cái cúi đầu
Học đảng... cả đảng thờ Tầu Bắc phương
Ngày nay, đem Khổng làm gương
Ngày mai, biển đảo, biên cương không còn
Còn Trời, còn nước, còn non
Nước còn cộng sản, dân còn điêu linh
Đảng làm toàn chuyện linh tinh
Đảng làm toàn chuyện cực hình cho dân
Học Tầu, học Khổng đâu cần
Chỉ cần cộng sản tan dần, biến đi!

Ngày nay cả nước suy vi
Một ông Khổng Tử làm gì được đây?
Đảng khờ như cỏ, như cây
Đảng ngu như cả một bầy vịt Xiêm!

Văng Bút Thư Sinh
Đông Canada 2015

Ngày “Tôi là Charlie”













đúng là một biến cố lịch sử
mang ý nghĩa nhân bản
vì hàng triệu người đến từ khắp nơi 
khác biệt màu da chủng tộc
khác biệt ngôn ngữ tôn giáo...
tụ tập ở quảng trường Cộng Hòa
rồi lũ lượt đổ về quảng trường Quốc Gia nước Pháp
biểu dương tinh thần đoàn kết hợp nhất
kết án bọn khủng bố cuồng tín cực đoan
giữa thành phố Paris
tất cả với một thông điệp 
“Tôi là Charlie”

Phim tài liệu: Thảm Họa Đỏ - Bộ mặt thật đảng CSVN


Thảm họa đỏ: Sự trần trụi về đảng cộng sản Việt Nam!

Lực lượng Dân Tộc cứu nguy Tổ Quốc vừa công bố buổi lễ ra mắt DVD Thảm Họa Đỏ qua đó lịch sử đảng csvn được tái hiện lại chân thật với những cột mốc từ trong quá khứ cho đến ngày hôm nay.


Nghề của đảng

Ngày hôm nay, cùng với sự phát triển của Internet, sự tìm tòi của thế hệ trẻ và thậm chí của ngay những đảng viên kiên trung của đảng... thì các bằng chứng bán nước của đảng cộng sản Việt Nam đã ngày càng được nhiều người dân biết đến. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Ngọc Huy với tựa đề: “Nghề Của Đảng” sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay

Từ trước đến nay người ta chưa thấy đảng cộng sản Việt nam làm gì ra hồn. Sau hơn 80 năm nắm quyền và hơn 40 năm có trong tay cả nước Việt Nam nhưng nhà cầm quyền cộng sản chỉ dám thừa nhận "họ đã sản xuất được cái đinh vít" mà thôi. Vậy thì người ta mong chờ gì từ những đảng viên và đặc biệt là những lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam. Họ đa phần không có học hành đàng hoàng, bằng cấp thì đi mua và trình độ cũng chẳng khá hơn ai. Vậy nghề nghiệp của đảng là gì? Người viết đã tìm ra câu trả lời sau một thời gian dài nghiên cứu và đặc biệt là sau khi theo dõi báo chí nhà cầm quyền cộng sản về buổi tiếp xúc cử tri Hà Nội hôm 6/12/2014, nhiều ý kiến kêu gọi cần có thái độ và hành động dứt khoát hơn trước hành vi gia tăng gây hấn của Trung cộng, tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã vội vàng lên tiếng kêu gọi 'phải giữ cho được chế độ, bảo đảm cho được đảng lãnh đạo'.

Ngày Tri Ân Thương Phế Binh VNCH năm 2015 tại Dòng Chúa Cứu Thế Sàigòn

Ngày Tri Ân Thương Phế Binh VNCH năm 2015 tại Dòng Chúa Cứu Thế Sàigòn. Mặc dù cuộc chiến đã ra đi trước và sau 40 năm, kỷ niệm  những bài hát thụ huấn nơi quân trường giờ di hành  về đêm hay những lúc tác xạ về trại thay bằng những bài hát hào hùng của người trai thế hệ không bao giờ tắc trên môi người Thương Binh Việt Nam Cộng Hoà.

Thao Trường Đổ Mồ Hôi. Thì Chiến Trường Bớt Đổ Máu hay những tình khúc bên nhau khi chia tay từ quân trường, anh về An Lộc, Tôi ra Quảng Trị, bạn chiến đấu nơi KomTum. Tình Khúc Nó và Tôi luôn luôn ở trong tâm khảm nghĩa đồng đội Người Lính  Thương Binh VNCH


Tri Ân Quý Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa
Bắc Âu Nauy
Trần Văn Dũng

Thế kỷ kết liễu độc tài - tuankhanh

Những ngày của đầu năm 2015, tin tức về cái chết của Fidel Castro, nhà lãnh đạo cộng sản khét tiếng của Châu Mỹ Latin đang được lan truyền khắp nơi. Có thể đó chỉ là tin đồn. Có thể ông ta đã chết nhưng đảng cộng sản Cuba đang chọn tìm một thời điểm thích hợp để công bố, như số phận của nhiều nhà lãnh đạo cộng sản khác. Cũng có thể tin đồn đó chỉ là cách phản ánh một tâm thức chán ghét của của đám đông về nhân vật này. Nhưng điều quan trọng hơn, với những gì đang diễn ra ở Cuba, thì ý nghĩa tồn tại thể chất của nhà độc tài cộng sản 88 tuổi không còn quan trọng: Trong mắt loài người văn minh, Fidel Castro kể như đã chết.

Monday, 12 January 2015

Sách Hùynh Thục Vy: NHẬN ĐỊNH

Chuyển quý vị đọc để thấy khả năng suy nghĩ và viết của một phụ nữ trẻ ở VN.
Sách sẽ được in trong năm nay 2015, gồm gần 40 bài viết về nhiều đề tài..
2014 DEC 27 HUỲNH THỤC VY 2015.300.BROWN COVER HTV 1. A5-page-001.pg
Lời Mở Đầu Cho Sách
Tôi không được dạy để trở thành một người viết chuyên nghiệp. Ngay từ những ngày đầu cầm bút, tôi chỉ tâm niệm một điều: viết xuống những điều mình thực sự suy nghĩ, để chia sẻ quan điểm đối lập với nhà cầm quyền độc tài của một người trẻ trong bối cảnh hoàn toàn không có tự do ngôn luận ở Việt Nam. Từ những ngày đó, tôi đã luôn chuẩn bị tinh thần và mang tâm thế sẵn sàng để đối mặt với tình huống xấu nhất có thể xảy ra cho mình. Vậy nên, dù bản thân và gia đình bị trù dập nhiều lần, tôi không thấy đó là những chướng ngại trong việc tiếp tục bày tỏ quan điểm khác biệt của mình.