Chúng mày là lũ dở hơi"Đầu tôm - xác lợn - mặt người" đáng phang:
Áo dài - quốc phục Việt Nam
Mấy con lợn cái sao mang làm trò?
Nếu ưa khoe ngực, khoe giò
Cởi ra cho nó thò lò là xong
Nếu ưa khoe rốn, khoe mông
Vứt cha nó hết, tồng ngồng mà khoe.
Việc gì lấy vải để che
Làm cho các nước bạn bè nghĩ sai:
Việt Nam quốc phục áo dài
Hóa ra chỉ để cho loài bán dâm!
Hỡi đồ khoe thịt bán thân:
Đừng làm xấu hổ bàn dân nước này
Hồn thiêng trong chiếc áo dài
Đừng đem cách điệu lạc loài, lố lăng.
Đừng nên đua kiểu lai căng
Làm cho hồn nước nhố nhăng, nực cười.
Mấy con Người Lợn - Lợn Người
Chúng mày có hiểu những lời này không?
Hỡi đồ đầu mọc sát mông:
Xin đừng làm nhục tổ tông, giống nòi!
Tuesday, 26 December 2017
Mấy con lợn cái sao mang làm trò?
Bộ phim Canada phác họa bí mật đen tối của chính quyền Trung Quốc
Những cảnh quay trong phim Ravage (tạm dịch: Cướp bóc
Dựa trên lời kể của một người đàn ông từng làm cảnh sát tại Trung Quốc, bộ phim Ravage (tạm dịch: Cướp bóc) của Canada đã ghi lại thực tế gây sốc đang diễn ra tại Trung Quốc dưới lăng kính của nghệ thuật thứ bảy.Cuối bộ phim ngắn là đoạn ghi âm từ một nhân chứng từng làm cảnh sát ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, kể lại một vụ tra tấn và mổ cướp nội tạng mà ông từng liên quan.Nạn nhân là một phụ nữ tập Pháp Luân Công, hay Pháp Luân Đại Pháp, môn khí công ôn hòa bị đàn áp tại Trung Quốc từ năm 1999.“Hàng triệu người trên thế giới đã được hưởng lợi ích từ các bài giảng của Pháp Luân Đại Pháp. Bằng việc thúc đẩy các nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn, môn tập này đã được công chúng tiếp nhận tại Canada. Tôi khen ngợi Pháp Luân Đại Pháp tại Canada vì chia sẻ nguyên lý này với người dân Canada”, cựu Thủ tướng Canada Stephen Harper viết trong một lá thư chào mừng ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giớinăm 2014.
Lời mẹ dạy...con trai !!!!
1.- Kẻ thù lớn nhất của con là vợ con.2.- Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó.3.- Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó.4.- Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.5.- Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.6.- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó.7.- Ðáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.8.- Ðáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được nó.9.- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang nắm giữ.10.- Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được hai vợ.Nghe xong, cậu con trai òa khóc. Bà mẹ ngạc nhiên hỏi :
- Sao con khóc ?
- Con thương bố con quá.
LÁ THƯ TRẦN THẾ
Yến Nguyễn
25 Tháng 12 10:15
25 Tháng 12 10:15
Kính thưa quý thầy cô, và quý anh chị thân mến !
Hôm nay Ngọc Yến xin hân hạnh chia sẻ đến quý vị về bài viết " LÁ THƯ TRẦN THẾ " của cô Bùi Mỹ Dương . Cô từng là giáo sư văn chương của trường Nguyễn Thượng Hiền chúng ta trước năm 1975. Cô đã về hưu khá lâu và hiện tại là giáo sư cố vấn của Hội CHS TB-NTH .
Bài viết này Cô đã viết từ năm 2008 .
Bài viết không chỉ là hồi ký của một phụ nữ Việt khuê các , thông minh , duyên dáng , mà còn là hồi ký của một giáo sư văn chương với văn phong mạch lạc , lôi cuốn , đầy bản lĩnh ...
Điều NY tâm đắc nhất là qua đó Cô đã cho người đọc hình dung về một giai đoạn lịch sử của VN một cách thật dễ nhớ với tài văn chương lịch lãm của Cô .
Có lẽ chúng ta cũng ít nhất một lần tự hỏi "Ta là ai ? Ta đến với cuộc đời để làm gì ? Cuộc đời ta có gì đáng nhớ, và khi ta ra đi liệu còn ai sẽ nhớ về ta?!"
Mấy ai trong chúng ta đã nghĩ tới và thực hiện được hồi ký của mình !!!
Tuy NY chưa từng được học Cô ngày nào dưới mái trường TB-NTH , nhưng vẫn rất tự hào được gặp gỡ , thân mật với Cô từ khi gia nhập Hội cho đến hôm nay , và sẽ luôn yêu quý Cô như một trong những người THẦY đáng kính của mình.
Xin mượn trang nhà kính chúc Cô và QUÝ THẦY CÔ kính mến luôn dồi dào sức khỏe , được an vui trong cuộc sống bên con cháu, và trẻ lại bên những học trò cũ thương yêu.
Và cũng cầu chúc Cô sẽ thành công trong cuộc phẫu thuật đầu gối sắp tới , thật mau hồi phục , đôi chân sẽ dẻo dai trở lại để nhanh chóng đồng hành cùng con cháu chinh phục những chuyến du lịch mới !
Ngọc Yến
LÁ THƯ TRẦN THẾ
Tính đến ngày hôm nay tôi đã được Cha Mẹ cho tới Thế-gian này được 69 năm. Người ta vẫn coi đời sống con người là 100 năm nên thường chúc nhau trăm tuổi, bạc đầu. Bây giờ thì đầu đã bạc, muối nhiều hơn tiêu. So với thời-gian vô-thuỷ vô-chung thì 100 năm có là bao? Một chấm nhỏ trên đường dài bất tận… Tôi sinh năm 1940, thì trước 1940 và sau 2040 còn gì là dấu-tích? Ngay cả trong gia-đình nếu may-mắn đôi khi con cháu còn chút luyến-lưu nhắc tới cũng chỉ là một thoáng kỷ-niệm!
Cao Chu Thần đã ngán-ngẩm vì cuộc đời ngắn ngủi !
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy?
Cảnh phù-du trông thấy cũng nực cười…
Hôm nay Ngọc Yến xin hân hạnh chia sẻ đến quý vị về bài viết " LÁ THƯ TRẦN THẾ " của cô Bùi Mỹ Dương . Cô từng là giáo sư văn chương của trường Nguyễn Thượng Hiền chúng ta trước năm 1975. Cô đã về hưu khá lâu và hiện tại là giáo sư cố vấn của Hội CHS TB-NTH .
Bài viết này Cô đã viết từ năm 2008 .
Bài viết không chỉ là hồi ký của một phụ nữ Việt khuê các , thông minh , duyên dáng , mà còn là hồi ký của một giáo sư văn chương với văn phong mạch lạc , lôi cuốn , đầy bản lĩnh ...
Điều NY tâm đắc nhất là qua đó Cô đã cho người đọc hình dung về một giai đoạn lịch sử của VN một cách thật dễ nhớ với tài văn chương lịch lãm của Cô .
Có lẽ chúng ta cũng ít nhất một lần tự hỏi "Ta là ai ? Ta đến với cuộc đời để làm gì ? Cuộc đời ta có gì đáng nhớ, và khi ta ra đi liệu còn ai sẽ nhớ về ta?!"
Mấy ai trong chúng ta đã nghĩ tới và thực hiện được hồi ký của mình !!!
Tuy NY chưa từng được học Cô ngày nào dưới mái trường TB-NTH , nhưng vẫn rất tự hào được gặp gỡ , thân mật với Cô từ khi gia nhập Hội cho đến hôm nay , và sẽ luôn yêu quý Cô như một trong những người THẦY đáng kính của mình.
Xin mượn trang nhà kính chúc Cô và QUÝ THẦY CÔ kính mến luôn dồi dào sức khỏe , được an vui trong cuộc sống bên con cháu, và trẻ lại bên những học trò cũ thương yêu.
Và cũng cầu chúc Cô sẽ thành công trong cuộc phẫu thuật đầu gối sắp tới , thật mau hồi phục , đôi chân sẽ dẻo dai trở lại để nhanh chóng đồng hành cùng con cháu chinh phục những chuyến du lịch mới !
Ngọc Yến
LÁ THƯ TRẦN THẾ
Tính đến ngày hôm nay tôi đã được Cha Mẹ cho tới Thế-gian này được 69 năm. Người ta vẫn coi đời sống con người là 100 năm nên thường chúc nhau trăm tuổi, bạc đầu. Bây giờ thì đầu đã bạc, muối nhiều hơn tiêu. So với thời-gian vô-thuỷ vô-chung thì 100 năm có là bao? Một chấm nhỏ trên đường dài bất tận… Tôi sinh năm 1940, thì trước 1940 và sau 2040 còn gì là dấu-tích? Ngay cả trong gia-đình nếu may-mắn đôi khi con cháu còn chút luyến-lưu nhắc tới cũng chỉ là một thoáng kỷ-niệm!
Cao Chu Thần đã ngán-ngẩm vì cuộc đời ngắn ngủi !
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy?
Cảnh phù-du trông thấy cũng nực cười…
Labels:
LÁ THƯ TRẦN THẾ
SÚNG ĐẠN Ở MỸ

Tôi có hứa với bạn bè sẽ viết một bài về súng ở Mỹ. Đã có vài bạn nhắc. Đành phải giữ lời, vì sim bị đổi họ Trần thành họ Hứa, và tên cúng cơm thành Lèo! Kêu bằng cụ Hứa Lèo, quê chết!
Tôi không phải chuyên gia súng đạn, cũng không phải “lái súng”, cho nên kiến thức có giới hạn. Biết cái gì viết cái nấy, viết về súng cá nhân, chớ không động tới vũ khí chiến lược của Mỹ. Viết để chia sẻ hơn là một bài sưu tầm. Cứ coi như tôi viết chơi, cho bạn bè đọc chơi đỡ buồn vậy.
Labels:
SÚNG ĐẠN Ở MỸ
Gọi mèo? - Phan Hạnh
Thưa quý bạn,
Hôm trước thằng cha chân yếu gởi quý bạn đọc phiếm Gọi Tên, thằng chả có nhắc tới phiếm Gọi Mèo. Hôm nay thằng cha sắp sửa thành một “dotard” chân yếu nhớ ra cho nên mới gở tiếp để quý bạc liếc qua một cái rồi quăng vô thùng rác cũng được. Xin đừng ngại. Cảm ơn quý bạn.
Nói thiệt nha, hôm trước xem tin tức trên ti vi, Chân Yếu tôi nghe xướng ngôn viên tường thuật tin là Toronto có xảy ra “catcalling” và chuyện đó có thể bị cảnh sát phạt. Cô xướng ngôn viên nhắc tới chữ “catcalling” khá nhiều lần mà tôi chẳng hiểu nó có nghĩa là gì. Tôi nghĩ thầm kể ra mình còn dốt quá, một chữ đơn giản như vậy mà làm mình bỡ ngỡ, đúng là đầu óc bình vôi. Tệ hơn nữa, tôi suy nghĩ theo nghĩa đen “cat” là con mèo, “calling” là gọi, vậy “catcalling” chắc có nghĩa là gọi con mèo, mà gọi con mèo là một sự vi phạm pháp luật đáng bị phạt à? Quái, chắc nó có nghĩa bóng là gì đó mà tôi chưa rõ. Tới chừng tham vấn ông Quý Kỳ (Wikipedia) tôi mới biết nghĩa bóng của nó là sự trêu ghẹo bằng cách huýt sáo, bằng lời bình phẩm vu vơ, thường là do đàn ông nhắm vào đối tượng phụ nữ. Chừng đó tôi mới hiểu. Tưởng gì, thì ra nó là ghẹo gái, “street harassment”, quấy nhiễu ngoài đường phố. Ba cái vụ này thì tôi có lạ gì; từ hồi còn đi học tôi đã từng chứng kiến - chỉ chứng kiến thôi chớ không tham dự.
Subscribe to:
Posts (Atom)