Sunday, 29 June 2014

Ngô Nhân Dụng - Dân Việt và dân Uyghur


Nếu từ giữa thế kỷ thứ 10 mà người Việt Nam không giành được độc lập; hoặc vào thế kỷ 18 người Việt không đánh đuổi được quân Thanh; thì bây giờ dân Việt chắc cũng đang chịu số phận giống người Uyghur, một sắc dân thiểu số trong tỉnh Tân Cương, miền cực Tây nước Trung Hoa. 

Vua Càn Long nhà Thanh sai quân chiếm vùng đất này vào giữa thế kỷ 18, trước đó thuộc một triều đại thường gọi là đế quốc Dzungaria do sắc dân Tây Mông Cổ (Oarat) thành lập từ thế kỷ thứ 17. Càn Long ra lệnh tàn sát người Mông Cổ Oarat. Hơn nửa triệu người, tức 80% dân số đã bị tiêu diệt trong thời gian từ 1755 đến 1758. Năm 1776, Càn Long ban một sắc lệnh cho người Hán di cư đến miền đất mới này, thưởng tiền cho các di dân định cư; sau đó mới lập ra tỉnh Tân Cương (Xinjiang, nghĩa là Biên Cương Mới).

Saturday, 28 June 2014

NHẬN ĐỊNH VIỆC CỘNG SẢN THẢ THÀNH VIÊN 8406 ĐỖ THỊ MINH HẠNH.



KHỐI 8406 ÚC CHÂU  
TỰ DO DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM
NHẬN ĐỊNH VIỆC CỘNG SẢN THẢ THÀNH VIÊN 8406 ĐỖ THỊ MINH HẠNH.
Kính thưa quý vị,
Đỗ Thị Minh Hạnh là thành viên kiên cường của Khối 8406, cô bị tù vì đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của dân oan, của công nhân và chống lại ngọai xâm Trung cộng nhằm giữ vẹn tòan lãnh thổ Việt Nam. Trước những nỗ lực đòi thả tù nhân chính trị, và đặc biệt là sự đấu tranh không ngừng nghỉ của mẹ cô bà Trần Thị Minh, buộc nhà cầm quyền Cộng sản đã phải thả cô.

TÌM THIÊN ĐÀNG HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

Các lãnh tụ xứ người xem hạnh phúc của dân , là sự sung sướng của mình . Sự thành đạt của dân là sự thịnh vượng của nước non .
Còn các lãnh tụ Việt Nam nói riêng hay các nước Cộng Sản nói chung .
Thì : Lấy sự đau khổ của dân làm sự sung sướng của mình .
Lấy sự mất mát của nước non làm nguồn vui .
Bòn rút của công ( đất nước , tài nguyên ) làm của riêng cho mình .
Một bè lũ khốn nạn như thế , tại sao thượng đế không tru diệt , để cho nó tồn tại mãi mãi .
- Tôi thù ông nội tôi , vì ông chết qúa sớm không cho tôi biết Việt Minh là gì 
Tôi thù ông ngoại tôi , có bằng tú tài Pháp mà lúc nào cũng ra rã chửi Pháp , lúc nào cũng tôn thờ thằng chó má Hồ Chí Minh .
Tôi thù ông gìa tôi , biết Việt Cộng lúc 9 năm (1945-1954 ) nó tàn sát anh em bạn bè mình và nó cũng đày mình gần chết ,mà lúc nào cũng bênh vực CSVN .
Tôi thù mấy ông bà trí thức hai mang , ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản  .Đã 39 năm rồi , bộ mặt Cộng Sản ai không biết , không ai không hay , từ nơi khỉ ho cò gáy cho đến chốn đô thành phồn hoa đô hội , và tất cả người ở Việt Nam từ Nam ra Bắc bây giờ đều chán nản lũ CSVN( ngoại trừ giòng họ anh em bà con với lũ bán nước ) chẳng ai không ghét chúng . Còn người ở Hải Ngoại thì lại có những trí thức muốn trở về giúp nó , mang tiền bạc , mang công sức , mang gia đình về sống với chúng , hay giúp đỡ chúng , thậm chí muốn đem cả sinh mạng của mình ra dâng cho chúng .
Thật là chán cái mớ đời .
VN

Quốc gia duy nhất coi “hạnh phúc của dân” là sự thịnh vượng

Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân.

Chỉ số GNP (tạm gọi “tổng hạnh phúc quốc dân”) là một ý tưởng lớn xuất phát từ một quốc gia nhỏ- Bhutan.

Đỗ Thị Minh Hạnh được tự do: Niềm vui và những bước kế tiếp

Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 27 tháng 6, 2014
Mọi người quan tâm chắc chắn đều vui mừng khi được tin Đỗ Thị Minh Hạnh, người con gái nhỏ bé với trái tim và lá gan rất to, vừa ra khỏi nhà tù để trở về với gia đình. Không phải chỉ có chúng ta vui mừng. Các vị dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ và các tổ chức bảo vệ pháp lý và quyền lao động đều vui mừng khi được chúng tôi báo tin này.
Đây là thành quả của công cuộc quốc tế vận mang tính cách liên hoàn của nhiều nhóm, nhiều tổ chức, khởi đầu ở Hoa Kỳ, rồi đến Đức, Canada và Úc.
Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong bốn hồ sơ “mức một” trong Chiến Dịch Đòi Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam mà BPSOS phát động ngày 24 tháng 7, 2013. Các hồ sơ kia gồm có Ts. Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), và Tạ Phong Tần. Chiến dịch này gồm ba mức. Mức một là mức mà chúng tôi thúc đẩy mạnh nhất. Mức hai gồm t ất cả các hồ sơ tù nhân lương tâm còn lại mà đã được quốc tế phối kiểm. Mức ba là những hồ sơ có tên nhưng chưa được phối kiểm. Như vậy là chiến dịch này đến nay đã đạt được 50% của mức một nhưng mới chỉ 5% của mức hai.
Đòi tự do cho tù nhân lương tâm là một trong nhiều trọng tâm quốc tế vận mà chúng tôi đang thực hiện song song. Trọng tâm là áp lực chính quyền Việt Nam xoá bỏ các công cụ đàn áp và khống chế người dân, như là các nghị định kiểm soát internet và hoạt động tôn giáo, các điều phản nhân quy ền trong Bộ Luật Hình Sự, và các hình thức tra tấn và bạo hành của công an.
Bà Trần Thị Ngọc Minh điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ, 16/01/2014 (ảnh NQK)

"Quần Xanh Áo Trắng"

(Tùy Bút Trung Học, Nguyễn Hà)

 photo denguhnc-1.jpg

Lời Mở Đầu

Vào dịp cùng gia đình về Việt Nam thăm nhà vừa rồi, cứ mỗi lần đi ngang qua các trường Trung Học, nhìn thấy các em học sinh mặc đồng phục quần xanh áo trắng đùa giỡn trong sân trường, tôi không khỏi bâng khuâng nhớ lại quãng đời học sinh Trung Học ngày xưa của chính tôi. 
Trong đời người mỗi chúng ta, có lẽ không có quãng thời gian nào quí nhất, đẹp nhất cho bằng tuổi học trò "áo trắng", hay trong trường hợp của chúng tôi, tuổi thiếu niên "quần xanh áo trắng"!
Tuổi học trò, tuổi mộng mơ, tuổi hoa niên...tuổi thần tiên!

Trong bài tùy bút kỳ này, tôi sẽ thuật lại cho các bạn nghe những kỷ niệm vui buồn trong suốt 3 năm Đệ Ngũ, Đệ Tứ và Đệ Tam khi tôi còn học ở trường Trung Học Hồ Ngọc Cẩn ở Bà Chiểu, Gia Định. Hai năm đầu (Đệ Thất, Đệ Lục) thì tôi còn nhỏ quá, chưa biết gì. Còn hai năm chót (Đệ Nhị, Đệ Nhất) thì phải chú tâm lo học thi hai kỳ Tú Tài, nên đầu óc không thảnh thơi để suy nghĩ vẫn vơ! Chỉ có ba năm giửa của Trung Học là 3 năm lý tưởng nhất để tự do tung hoành! Tập tùy bút này tuy viết theo dạng tiểu thuyết, nhưng thật sự là dựa trên những sự kiện có thật mà tôi đã chứng kiến trong những năm miệt mài dưới mái trường thân yêu Hồ Ngọc Cẩn! Sau hết, tôi xin được bày tỏ là tất cả những nhân vật đề cập trong truyện, dù thật hay giả , đều là những người tôi hết lòng quí trọng. Nên nếu ngôn từ xử dụng trong truyện không được văn chương nho nhã, xin người đọc niệm tình thứ lỗi!  

NƯỚC MỸ SỐ MỘT VÌ “TOILET”? - Phượng Vũ

Lợi tức đầu người (GDP) dân Na Uy đứng hạng 3 trên thế giới : 65,500 USD 1 năm, Mỹ hạng 7 = 50,000usd,  nhưng vật giá ở Na Uy cao hơn Mỹ gần 3 lần, xăng giá 11usd /1 gallon, sale tax 25%, nhà hàng không cho free nước đá lạnh như Mỹ, khát phải mua 1 chai nước nhỏ giá 24 Krone = 4USD, suy ra nếu so sánh GDP Mỹ với vật giá Âu Châu thì GDP Mỹ phải cao hơn 150,000 USD !

Thursday, 26 June 2014

14 lý do nên ăn khoai lang


 
 
Khoai lang có vị ngọt nhưng không làm tăng đường huyết hay tăng cân. Protein trong khoai lang rất đặc biệt do khả năng ức chế ung thư ruột kết và trực tràng.
 
Khoai lang là thực phẩm phổ biến, hữu ích cho sức khỏe con người do chứa nhiều chất xơ, carotene, các vitamin và chất chống oxy hóa...
 
Dưới đây là những lý do các bà nội trợ không nên bỏ qua loại củ tuyệt vời này trong chế độ ăn của gia đình (theo Care2).
 

Hình ảnh chương trình Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 19/6 tại Toronto Canada

 

Sách Sử Của Giặc Hồ - Trần Mộng Lâm

Tựa đề của bài viết này, tôi lấy nguyên văn một bản văn của ông Bùi Bảo Trúc viết về cùng một đề tài. Tôi nhận được tài liệu này từ một thân hữu gửi tới hộp điện thư của tôi. Trên bài viết của nhà văn BBT, người gửi lại thêm vào hàng chữ «Đúng là Ngu Như Việt Cộng»

Việt Cộng ngu ở chỗ nào??

Ông BBT có trích lại nguyên văn một đoạn viết về Sử đã được đem dậy cho các em lớp 3 trong nước. Đoạn này như sau : «Quân Nam Hán đưa một đạo quân rất đông sang đánh phá nước ta. Lý Thường Kiệt dùng kế chôn cọc gỗ đầu bịt sắt nhọn dưới sông Bạch Đằng. Quân Nam Hán đến cửa sông vào lúc thủy triều lên che lấp các cọc nhọn. Lý Thường Kiệt cho thuyền nhẹ bơi ra khiêu chiến, vừa đánh vừa rút lui nhử cho giặc vào nơi quân ta mai phục. Vừa lúc ấy thủy triều xuống, quân ta mai phục hai bên bờ sông đổ ra đánh rất mạnh. Giặc hốt hoảng quay thuyền chạy thì bị va vào cọc, thuyền bị thủng đâm hàng loạt. Cuộc xâm lược của địch hoàn toàn thất bại. Mùa xuân năm 939 Lý Thường Kiệt lên ngôi vua»

Có 2 lỗi lầm trong đoạn sử vừa trích : Một là người phá quân Nam Hán với kế hoạch cọc gỗ đầu bịt sắt nhọn chôn dưới sông Bạch Đằng là ông Ngô Quyền chứ không phải ông Lý Thường Kiệt. Hai là ông Lý Thường Kiệt không bao giờ làm vua, người lên ngôi vua năm 939 là ông Ngô Quyền chứ không phải ông Lý Thường Kiệt.

Hai cái lỗi tầy đình này khiến người ta chê cười là Viêt Cộng ngu.

Ông BBT kết luận: Than ôi, một đoạn ngắn có 13 dòng viết tay mà để lại một đống lỗi như thế thì dậy dỗ cái con chó gì.

Ý của ông BBT, nếu tôi không hiểu lầm, là người viết đoạn sử nói trên, một nhà giáo Việt Công dĩ nhiên, là một người dốt nát.

Tôi thì lại thấy khác ông BBT ở chỗ ông nhà giáo Việt Công nói trên không ngu như mọi người nghĩ một cách giản dị. Những cái lỗi nêu ra không phải vô tình, mà là cố ý. Căn cứ vào chỗ nào mà tôi dám quả quyết như vậy?? Xin thưa ngay là vì con số 939. Người ngu dốt, học hành kém cỏi, có thể lầm Ngô Quyền với Lý Thường Kiệt, nhưng đưa ra con số năm 939, một cách chính xác như vậy, thì phải có tra cứu tài liệu. Ngay như ông BBT, nếu không mở Việt Nam Sử Lược của ông Trần Trọng Kim ra, ông có nhớ được con số 939 hay không?? Nếu có Việt Nam Sử Lược trong tay, thì có thể lầm Ngô Quyền với Lý Thường Kiệt hay không??

Vậy thì Việt Công không ngu đâu, chúng chỉ «gian manh» mà thôi.

Lầm lẫn của nhà giáo Việt Công là cố ý chứ không vô tình.

Tôi đồng ý với với tác giả BBT ở chỗ vì lịch sử được viết một cách láo khoét như vậy nên «học sinh quá chán môn học sử, như tờ Giáo Dục Việt Nam đã viết». (nguyên văn trong bài của ông BBT). Môn Sử cũng không bị bắt buộc trong các kỳ thi tại Việt Nam.

Tại Sao Việt Cộng làm như vậy??

Câu trả lời là chúng muốn xóa Việt Nam, chúng muốn xóa lịch sử  Việt Nam.

Không học sử, thì làm gì còn lòng yêu nước, nhớ tới tổ tiên đã dựng nước, giữ nước.

Phạm Văn Đồng có phải vì khù khờ nên ký công hàm hay không?? Khù khờ như vậy thì quá cha tỉnh táo.

Các lãnh tụ CS Việt Nam sau Phạm Văn Đồng với những hiệp ước được ký kết sau đó với Trung Công nhượng những vùng đất, vùng biển của Việt Nam cho Trung Cộng có phải là những tên kém cỏi, bị mỹ nhân kế hay không ??

Có lẽ chúng ta đều lầm hết. Nếu kém cỏi, làm gì họ leo lên được các vị trí hàng đầu như vậy, trong một cái hang cọp là «Bộ Chính Trị». Mới đây, lại có người đưa lên Web hình Bộ Trưởng ngoại giao Việt Cộng gọi giây nói cho Bắc Kinh mà máy điện thoại không cắm giây?? Ai cho chụp những hình này,  ai cho phổ biến??

Và trong vụ các dàn khoan ngoài biển Đông, không thấy Việt Công đánh hay kiện gì hết. Họ lại còn đàn áp những người đi biểu tình.

Có thể kết luận là họ hèn nhát??

Chưa chắc đâu.

Có thể họ quyết tâm, quyết tâm sáp nhập Việt Nam vào Trung Hoa mất rồi,

Đừng bao giờ lập lại cái sai lầm, là quá coi thường họ «ba thằng việt cộng đeo không làm rụng một cọng đu đủ». Nếu họ tầm thường như vậy, tại sao chúng ta lại thua cuộc??

Thục Phán cũng đã lầm Mỵ Châu.

Mỵ Châu coi Trọng Thủy quan trọng hơn cha ruột của mình.

Còn người Việt Nam, chúng ta phải làm gì để đối phó với các ả Mỵ Châu tân thời. Đợi đến phút chót để tuốt gươm ra, tự chặt đầu mình??


Trần Mộng Lâm

“Thoát Trung”?! - Huỳnh Thục Vy


Gần đây tôi tình cờ đọc “Thoát Trung luận” của Tiến sĩ Giáp Văn Dương. Tôi khá ngạc nhiên với lời khẳng định “Lịch sử nước ta có thể được diễn giải tương đối đầy đủ dưới góc nhìn thoát Trung”. Nếu khẳng định này đúng, thì hệ lụy của các “giá trị Á Đông” Khổng Nho không đến nỗi sâu sắc đến độ trở thành não trạng của người dân Việt Nam và nặng nề đến nỗi gây cản trở quá trính tiến về phía thế giới tự do của chúng ta hôm nay. Nói vậy không phải để thất vọng mà để nhận thức được rằng người Việt chúng ta phải nỗ lực một cách thành thật, kiên trì và thậm chí là đau đớn để thực sự “thoát Trung”.

ANH... NHỚ MANG VỀ CHO EM

***************
Xin trả lời những câu hỏi:
Bài thơ này đã được chuyển rất nhiều lần, nhưng không để tên tác giả, tôi đã tìm trên google, được cho biết là của thi sĩ Nguyên Thạch.
Nguyên bản chính với tựa đề : "MAI ANH VỀ XIN NHỚ MANG THEO".
Thiên Kim.

************************
Một bài thơ rất ngắn nhưng làm chảy nước mắt người xem.....
  
Thơ ngắn gọn thôi nhưng nêu đúng tâm niệm của chúng mình. Dù có truy lục được lai lịch tác giả hay không cũng xin ngã mủ thán phục.
Ai biết tác giả bài thơ này, xin chỉ giáo. Cảm ơn nhiều.
BT

 
ANH... NHỚ MANG VỀ CHO EM.                                                                            
                                          
Mai anh về 
Nhớ lần theo con đường cũ 
Ánh trăng thề, vẫn ấp ủ bờ đê 
Hơn ba mươi năm rồi 
Quê vẫn là quê 
Đời lam lũ... khối "nhiêu khê" anh ạ.
Anh thoát đi
Được nhìn muôn thứ lạ 
Em nơi nầy 
Muôn kiếp lá thu rơi!

Mai anh về
Chớ cười nhé, anh ơi
Mong thông cảm cho những mảnh đời khó nhọc. 

Đằng đẵng bao nhiêu năm 
Ngút ngàn lừa lọc...
Em chứng nhân
Học gần đủ đau thương...

Ngày ấy anh đi 
Lưu lại nỗi vấn vương
Em nghèo quá, chỉ còn đường lao động. 

Mai anh về 
Nhớ mang theo vùng trời cao đất rộng 
Bù cho em một ước vọng.
Tự Do. 

Hơn ba mươi năm
Em xin mãi 
Chẳng ai cho!
Lòng cố đợi 
Như thuở yêu 
Mình hẹn hò anh ạ. 

Mai anh về 
Nhớ mang theo những thứ mà dân mình thấy lạ 
Thứ ấy là Dân Chủ Tự Do 
Những thứ mà gần cả đời, em xin mãi
Đảng chẳng cho!.
                        Nguyên   Thạch