Nhà Văn, Thơ Trần Trung Đạo -
Kính Quý Niên trưởng,
kính quý Cựu Chiến hửu QL/VNCH,
Tôi không quen và biết nhiều về Anh Trần Trung Đạo nhưng qua văn, thơ, biên khảo, bình luận của anh, tôi ngưởng mộ anh một nhà Văn thơ có tài Anh cũng một người Lính VNCH. Mấy hôm nay có vài vị Niên trưởng phản bác bài thơ của anh :"Người Lính già vừa chết đêm qua" với cái câu anh ví von : "....người Lính già VN như con thú hoang lạc loài...". Tôi nghỉ cũng không quá đáng lắm, trong khi toàn nội dung bài thơ rất chân tình, nhân bản và xúc động về cái thân phận khốn nạn của Người Lính bị bắt buộc phải buông súng làm kẻ chiến bại như bạn Việt Trần đã phân tích và bình luận về bài thơ nầy ! Trong nhửng năm đầu di tản, Nhạc sỉ Nam lộc qua bài "Giả biệt Sài sòn" một thời trên đầu môi của những người bỏ nước cũng có câu "...giờ ta như những con thú hoang lạc bầy..." Hằng mấy thập niên qua cũng chẳng có ai phản bác, chỉ trích "thân phận người TNCS/ VN như những con thú hoang ! Đến giờ nầy hơn 4 thập niên qua cái thân phận của Người Lính VNCH ở quốc nội thì chẳng cần phải nói, còn nơi xứ người thì ra sao mọi người cũng hiểu. Tiếng nói của một Quân lực hùng mạnh nhất ĐNÁ thật sự đã bị dập tắt sau ngày bi thảm 30/4/75. Một Quân lực đã bị xóa bỏ bởi siêu cường đồng minh và CS hoàn toàn gần như không cất lên được ở TGTD. Mấy năm sau nầy có những cuộc hội thảo về Chiến tranh VN, đa phần diển giả kể cả tư liệu về Chiến tranh VN đều thân cộng. Kẻ mang danh " thắng trận" và thân công không trung lập, viết lại lịch sử, bàn thảo lại cuộc chiến mà mình là chủ chốt xâm lược, mặc sức bóp méo vo tròn mọi sự kiện thì có đách gì phải lắng nghe. Một vài cuộc Vinh danh QL/VNCH - cũng chỉ là những niềm an ủi hiếm hoi. Mà ta cũng chẳng cần ta thán, phân trần so với bạo quyền, chúng có đủ điều kiện, tài lực nhất là về truyền thông lấn át mọi lảnh vực của ta. Thế giới, nhất là HK gần như ngủ quên với quá khứ một cuộc chiến tranh bi thảm mà họ đã sa lầy, tốn hao quá nhiều người, của cải cùng cái danh dự của một siêu cường. Cái thất nhân tâm và sai lầm nghiêm trọng nhất cho Lịch sử HK là họ đã bỏ rơi Nam VN 4/75, trong khi Người Lính VNCH vẩn luôn còn hào khí chiến đấu để giử nước. Vô hình chung, họ đã chôn sống gần 20 triệu dân Nam VN trong chiếc hố hình chử S dưới bàn tay máu CS.
Vận nước đã thế. Chúng ta gặp mặt nhau đây nơi xứ người sau một thời gian dài tù đày khổ sai qua sự trả thù đê tiện của CSVN, lần lượt già yếu qua đời, số còn lại hiếm hoi có thể khoảng 1/3 so với một binh lực hùng mạnh trước 75. Tiểu nhân không dám lạm bàn về "tình đoàn kết, huynh đệ chi binh", nắm tay nhau trong cùng một thân phận - điều nầy quý Niên trưởng, Chiến hửu cũng dư biết. Chúng ta cùng đồng bào nên hướng về một mục tiêu chung sống còn của Dân tộc là giải thể Chế độ độc tài toàn trị CSVN, sau đó quốc nội và hải ngoại chung sức chống CSTQ xâm lựơc.
Chuyện người Lính già như con thú hoang lạc loài, đừng mặc cảm nên xếp lại đừng vất đi cả bài thơ tim óc của Tác giả,
Thân kính,
Thích Lý sự,





















