Thursday, 13 March 2014

S.T.T.D Tưởng năng Tiến – Ngoài Cửa McDonald’s

Hình:internet
Ngày 29 tháng 12 năm 2012, báo Dân Trí đi tin:
Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước, Quốc hội, Chính Phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Ủy ban Trung ương Mặt trật Tổ quốc Việt Nam đã tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không (12/1972-12/2012), sự kiện lịch sử trọng đại và kỳ tích có một không hai - biểu tượng chiến thắng của bản lĩnh, trí tuệ và chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam...

Đọc diễn văn tại lễ kỷ niệm, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh, chiến thắngHà Nội - Điện Biên Phủ trên không là một trong những chiến thắng mang tầm vóc lịch sử ở thế kỷ XX, viết tiếp những trang sử vàng chiến công chói lọi trong lịch sử chống ngoại xâm, giữ nước của dân tộc ta. Chiến thắng đó đã góp phần bảo vệ vững chắc miền Bắc xã hội chủ nghĩa, giữ vững thành quả cách mạng; tạo ra cục diện mới để quân và dân ta thực hiện trọn vẹn lời dạy của Bác Hồ kính yêu đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào; giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước vào mùa Xuân năm 1975.

Theo cách nói của Phạm Đình Trọng thì đây (chả qualà một kiểu ăn theo và ăn mày dĩ vãng:
 Bộ máy tham nhũng làm cho chính quyền suy yếu, nhân dân oán giận, lòng người li tán. Trong tình thế đó, đưa Hồ Chí Minh ra, đưa những năm tháng đánh giặc hào hùng ra, đưa sự hi sinh to lớn của đồng bào chiến sĩ ra để ru ngủ nhân dân quên đi những nhức nhối hiện tại, để chính quyền tham nhũng núp bóng, ăn theo vinh quang của quá khứ mà tồn tại. Đó là sự ăn mày dĩ vãng!

Nhà văn của chúng ta tuy nói không sai nhưng cũng không hẳn đã hoàn toàn đúng. Giới lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay, đôi lúc, cũng có viễn kiến về tương lai đó chớ. Bằng chứng là vào tháng ngày 8 tháng 2 vừa qua, gần như tất cả báo chí trong nước đều hân hoan thông báo:

Sáng 7/2/2014, McDonald’s đã chính thức cắt băng khánh thành nhà hàng đầu tiên tại Việt Nam, ở địa chỉ 2 – 6Bis Điện Biên Phủ, quận 1 (ngay khu vực vòng xoay Điện Biên Phủ - Nguyễn Bỉnh Khiêm thuộc phường Đa Kao). Nhà hàng có 2 tầng, với tổng diện tích hơn 1.300 mét vuông, có sức chứa hơn 350 chỗ ngồi, nằm độc lập trên một khuôn viên rộng gần 3.000 mét vuông.

Cùng lúc, biên tập viên Duc Hanh của AFP cũng có bài viết (Communist Vietnam gets first taste of the Big Mac) với đôi câu dẫn nhập – xem chừng – có hơi có đôi chút mỉa mai:

Bốn thập niên sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt, hệ thống thức ăn nhanh khổng lồ McDonald’s của Mỹ đã mở cửa hàng đầu tiên vào hôm thứ Bẩy tại quốc gia cộng sản này, nhằm lôi cuốn lớp trung lưu mới nổi ra khỏi cơm gạo và bún phở.” (Four decades after the Vietnam war ended, US fast-food giant McDonald's opened its first restaurant in the communist country Saturday, aiming to lure a rising middle class away from rice and noodles).

Riêng Báo Mới (số ra cùng ngàycòn có ghi  thêm chi tiết, in bằng chữ đậm, về giá cả:

Giá một chiếc burger cỡ lớn làm nên thương hiệu của McDonald's có tên là Big Mac sẽ có giá 85.000 đồng. Mức giá này tương đương với gần 4 USD, thấp hơn so với tại Mỹ tuy nhiên lại cao hơn so với nhiều nước trong khu vực như Singapore, Indonesia, Philippines hay Malaysia.
Đã lâu, tôi không có dịp trở lại Á Châu nên không biết giá cả và mức sinh hoạt của các nước trong khu vực ra sao, chỉ xin ghi lại đây vài đoạn ngắn trong bài viết (Nghiệt Ngã Phận Đời Làm Công Nhân Tối Về Bán Dâm) của nhà báo Khánh Hoà – đọc được trên tờ Dân Việt, hôm 16 tháng 02 năm 2014 – để rộng đường dư luận:

Rời bỏ quê lên thành phố lập nghiệp với mong ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng nghiệt ngã thay, nhiều bạn trẻ đi làm công nhân đã bị vướng cái vòng luẩn quẩn nơi phố phường hoa lệ là thu không đủ chi. Tiền lương công nhân trung bình khoảng trên dưới 3 triệu đồng/người/tháng dường như là quá ít so với cuộc sống thị thành, nhất là thời gian gần đây, mọi thứ đều tăng giá một cách chóng mặt.


Cũng vì đồng lương eo hẹp mà đa phần công nhân đều phải làm tăng ca, ăn uống dè sẻn, chi tiêu tằn tiện cũng như luôn phải sống trong những căn phòng trọ tồi tàn. Ngoài ra, họ phải gửi con ở những điểm giữ trẻ tự phát với vô vàn những rủi ro, bất hạnh có thể ập xuống bất cứ lúc nào...


Nhiều công nhân phải đi bán cả máu mình để có tiền. Ảnh và chú thích củaKhánh Hoà, Dân Việt.
 Hiện nay, chuyện những người công nhân đi làm phải tăng ca ban đêm đã là rất bình thường, thậm chí nhiều người còn mong mỏi xin được tăng ca, được làm thêm để có thêm thu nhập trang trải cho cuộc sống nhưng vì tình hình kinh tế chung đang trong giai đoạn suy thoái nên nhiều nơi, công ty chỉ hoạt động cầm chừng, có muốn tăng ca cũng không có.


Thế nên, những công nhân này, ban ngày đi làm, chiều tan ca về thì đàn ông lại xách xe đi chạy xe ôm ở mấy ngã ba, ngã tư hòng kiếm thêm vài chục ngàn đồng. Ngoài ra, nhiều người phải nhận hàng về nhà làm thêm ban đêm hoặc đi bốc vác, phụ bồi bàn ở các quán ăn, quán cà phê ban đêm với mong muốn kiếm thêm chút đỉnh. Riêng với những công nhân nữ, dù biết là tội lỗi, là nhục nhã nhưng nhiều người vì miếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cái việc nhơ nhuốc là đi bán dâm, như một cứu cánh duy nhất trong cơn cùng quẫn...

Theo Sở Lao động thương binh và xã hội TP.HCM, hiện nay, trên địa bàn TP.HCM có 10 KCN và 3 KCX đang hoạt động với khoảng gần 300.000 lao động, số lượng công nhân đến từ các tỉnh thành khác chiếm đa số. Mức lương trung bình khoảng 3 triệu đồng/tháng; nhưng mức chi tiêu lại khá tốn kém khiến nhiều công nhân rất chật vật với cuộc sống.


Với tiền lương hàng ngày chỉ vừa vặn đủ mua một cái bánh Big Mac thì bán máu, hay bán dâm để kiếm thêm thu nhập là chuyện ... chẳng đặng đừng. Điều may mắn, và an ủi – nghĩ cho cùng – là thân xác mình vẫn còn ... có giá. Cuộc đời, như thế,  mới chỉ “sắp” đến bước đường cùng thôi. Đến tận bước đường cùng, không còn gì để bán được nữa, mới phải đành phải sống nhờ vào lòng từ thiện của kẻ khác – theo như lời kêu gọi (Thân Nhân Liệt Sĩ Khó Khăn Cần Giúp Đỡ) đọc được vào ngày 13 tháng 2 năm 2014, cũng trên diễn đàn Dân Việt:
 Đó là gia đình bà Hà Thị Thủy, 74 tuổi, trú tại thôn Cái Tắt, xã An Đồng (An Dương, thành phố Hải Phòng)... Thời kỳ chiến tranh, bà là thanh niên xung phong. Bà gặp và kết hôn cùng ông Nguyễn Văn Viền là bộ đội.
Ông Viền hy sinh năm 1968, khi con gái vừa mới sinh. Bản thân bà là người ngoại tỉnh, gia cảnh lại neo đơn không có anh em ruột thịt, bà phải gửi con nhỏ về quê Nam Định cho mẹ già chăm sóc. Bà lăn lộn kiếm tiền gửi về cho mẹ nuôi con gái.
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về bà Hà Thị Thủy hoặc bà Vũ Thị Hải - Trưởng văn phòng đại diện Báo Nông Thôn Ngày Nay tại Hải Phòng - số 31 Điện Biên Phủ, quận Hồng Bàng, ĐT: 0903212789; hoặc Báo Nông Thôn Ngày Nay - 13 Thụy Khuê, Hà Nội, tài khoản 1506311002117, chi nhánh Ngân hàng NNPTNT Tây Hồ, Hà Nội.
Mấy thế hệ nhà bà Thủy đang phải sống chung trong căn nhà nhỏ.
Ảnh Trần Phượng. Nguồn: Dân Việt.

 Sự hiện diện của hệ thống McDonald's - Điện Biên Phủ giữa Sài Gòn, với giá gần 4 Mỹ Kim một cái Big Mac, khiến cho hoàn cảnh của bà Hà Thị Thủy không chỉ thêm rõ nét khốn cùng mà còn pha lẫn thêm ít nhiều cay đắng. Cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước và quyết tâm đánh cho Mỹ cút” đã lấy đi mạng sống của ông chồng, cùng những năm tháng thanh xuân của bà Thuỷ – rõ ràng – không cần thiết gì cho lắm.

Ngày trước những thiếu nữ Thanh Niên Xung Phong như bà Thuỷ được hệ thống truyền thông của nhà nước CHXHCN Việt Nam ưu ái mệnh danh là “những bông hoa trong tuyến lửa,”  “những bông hoa nở giữa chiến trường” hay “những cành lan trong rừng cháy.”  Giờ đây,  cánh hoa tàn trong ngõ hẹp hay quả chanh khô Hà Thị Thuỷ(theo như cách nói của đời thườngchỉ còn là một con số không tròn trĩnh: không không chế độ, nghĩa là không lợi tức, nên phải kêu gọi đến lòng bác ái của tha nhân.

Mai hậu, nếu Đảng CS vẫn tiếp tục cầm quyền, con cháu của bà Thủy (e) cũng khó mà có dịp bước chân vào một tiệm ăn, để thưởng thức một cái Big Mac giá 4 M.K. Số tiền này bằng lương hàng ngày của một công nhân và (dám) tương đương với trợ cấp hàng tháng cho một gia đình có thân nhân là liệt sĩ.

Đã có lúc Đảng và Nhà Nước thiết tha kêu gọi toàn dân hy sinh mọi thứ để “chống Mỹ cứu nước” và “đánh cho Mỹ cút” nhưng khi làm hoà (và làm tiền) với kẻ thù thì đây lại là chuyện riêng, chỉ dành cho của một giới người: tầng lớp trung lưu khá giả mới(new rising middle wealthy classmà phần lớn đều là C.C.C.C (con cháu các cụhết.
People at the McDonald's opening in Ho Chi Minh city on February 8, 2014. Ảnh: AFP

 Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa, có lẽ, chỉ mở rộng cửa cho giới người này. Kỳ dư, dân chúng đều phải đứng ngoài. Không chỉ ngoài cửa thiên đường mà còn ngoài cửa cả McDonald’s.

Ngô Nhân Dụng - Lựa chọn của dân Ukraine

Hình: internet
Năm 2004, dân Ukraine đã làm cách mạng một lần, cuộc Cách Mạng Mầu Da Cam; một năm sau cuộc Cách Mạng Mầu Hồng ở Georgia. Nhưng cuộc Cách Mạng Mầu Cam không thành công. Mười năm sau người Ukraine đã nhận ra: Lật đổ một chính quyền không đủ. Phải nhổ rễ những tệ nạn nằm trong cơ cấu tổ chức xã hội, thay đổi tương quan giữa những người nắm quyền lực và người dân bình thường. Ðây là một bài học cho tất cả mọi dân tộc đang sống trong các chế độ độc tài và đang khao khát xây dựng tự do dân chủ.

Nguyện vọng đầu tiên : Nước mắm (Trần Thu Dung)

Trung tâm nghiên cứu khoa học ở Madagascar đã nghiên cứu lợi ích áp dụng kỹ thuật nước mắm Việt Nam do hàm lượng đạm động vật cộng với hàm lượng đạm trong cơm sẽ tăng thêm chất đạm trong bữa ăn và là thức ăn giữ được lâu ở một số nước nghèo châu Phi.

Nước mắm là văn minh lâu đời của người Việt. Trong Lịch triều hiến chương loại chí, phần Quốc dụng chí, thời Lý Thái Tổ năm 1013, theo ghi chép của Phan Huy Chú, nước mắm là một trong sáu loại thổ sản phải đóng thuế.

Nước mắm được chiết từ thịt cá biển ướp muối lên men - một hỗn hợp muối với các axit amin được chuyển biến từ protein trong quá trình thịt cá thuỷ phân nhờ hệ enzyme có sẵn trong ruột cá cùng với một loại vi khuẩn kỵ khí chịu mặn. Lào không có biển, nước mắm không phải nguồn gốc từ Lào. Người Lào và Campuchia không dùng nước mắm hàng ngày, trong khi mâm cơm người Việt thường có chén nước mắm. Nước mắm Thái cũng nguồn gốc từ Việt Nam vì khi xuất khẩu trên nhãn hiệu thường ghi tiếng ngoại quốc (Anh, Pháp) kèm thêm hai chữ : Nước mắm. Thái Lan xuất khẩu nước mắm để phục vụ cộng đồng người Việt di tản ở nước ngoài. Người châu Âu không ưa mùi nước mắm. Sau 1975, Việt Nam bị cấm vận. Bắt nắm được nhu cầu thiết yếu của người Việt xa xứ, Thái Lan đã dùng người tị nạn Việt làm nước mắm và đồ ăn Việt xuất khẩu. Ngư dân Việt di cư nhiều khi chữ quốc ngữ chưa thạo nên ghi chú thành phần và hàm lượng nước mắm, các thức ăn khác như bánh đa, bún… bằng tiếng Việt ngây ngô nhiều lỗi chính tả.

Honey and Cinnamon: Natural Medicine!

In many cultures of the world, a mixture of honey and cinnamon has served as a traditional cure. Today's scientists acknowledge honey as a very efficient medicine in treating a large variety of illnesses. Honey has no side effects when treating diseases, which makes it a great alternative to try. Today science claims that honey, although sweet, if taken in medical dosage, is no problem for a diabetic patient.
The Canadian journal 'Weekly World News', published a few years ago a list of diseases curable by honey and cinnamon, as evidenced in various trials.
honey and cinnamon medicine
honey and cinnamon medicine

VIỆT NAM KHÔNG THỂ THIẾU TRONG CHIẾN LƯỢC TÁI CÂN BẰNG CỦA MỸ Ở Á CHÂU

Theo thông cáo đăng trên website của tòa đại sứ Mỹ ở Hànội, bà Wendy Sherman thứ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ, phụ trách vấn đề chính trị, khẳng định rằng: Việt Nam là một phần không thể thiếu trong công cuộc tái cân bằng của Hoa Kỳ sang khu vục Châu Á Thái Bình Dương”. Sứ quán Mỹ cho biết: “Trong chuyến thăm Việt Nam lần này, Thứ Trưởng Ngoại Giao Sherman đã đề cập tới các vấn đề Nhân Quyền với Hànội, đồng thời kêu gọi chính phủ Việt Nam phóng thích tù nhân lương tâm, cho phép tất cả người dân được bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hòa”.Về phía Tân Hoa Xã của Cộng Sản Việt Nam dẫn lời phát biểu của thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh thứ trưởng Quốc Phòng Việt Cộng, trong buổi tiếp thứ trưởng Ngoại Giao Mỹ, bà Wendy Sherman, ngày 04/03/2014 rằng: “Việt Nam rất coi trọng sự hợp tác với Hoa Kỳ”. Ông Vịnh đề nghị: “Hai nước Việt-Mỹ nên tăng cường trao đổi để phối hợp tốt hơn trong các cuộc tham vấn chiến lược về an ninh quốc phòng, rà phá bom mìn, bảo đảm an ninh hàng hải, và trao đổi kỷ vật chiến tranh”. Truyền thông trong nước nói:  “Thứ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ nhất trí với những đề nghị của Thứ Trưởng Quốc Phòng Việt Nam đưa ra”.

Chiến Dịch Tháng Tư Đen 2014



Kính thưa quý bà con đng hương,

Nhìn nh
ng chiếc thuyn mong manh như thế này mà bà con đã liu mình b nước ra đi ,cũng vì không th sng chung vi CS, cũng vì hai ch T DO.

Ra đi là ch
p nhn mười chết mt sng , làm mi cho cá , cho hi tc. y thế mà bây gi bà con quên ri sao?

Bà con v
 VN , gi tin và ym tr cho VN, vô tình bà con tiếp sc cho ti ác ca CSVN tiếp sc cho vic đc tài cai tr lâu dài ca tà quyn CS. Vô tình bà con làm cho dân lành vô tôi càng ngày càng đói kh thêm , cướp git càng nhiu hơn , ph n VN b bán ra ngoi quc nhiu hơn - và mi th càng ti t hơn

Hương Bồ Kết - Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích



Trên chuyến máy bay đến Seattle, Tôn đã ngồi vào chiếc ghế của mình. Hành khách tiếp tục di chuyển trên hành lang máy bay. Từ xa một thiếu nữ tay xách túi nhựa, tay kéo chiếc va ly nhỏ đang nhìn dáo dác tìm số ghế. Trông khuôn mặt và mái tóc của cô gái, Tôn chợt thấy lòng bồi hồi, xao xuyến. Bóng dáng cô gái phảng phất hình ảnh một người mà chàng cảm thấy rất thân quen. Thiếu nữ dừng lại trước dãy ghế Tôn đang ngồi. Nhìn kỹ số ghế một lần nữa rồi nàng đặt túi xách lên chiếc ghế trống mỉm cười xã giao với Tôn:

Lê Diễn Ðức - Bằng tiến sĩ Việt Nam: Hàng mã

Hình :internet
Ngày 6 Tháng Ba năm 2014, tờ “m.vietnam.net” đăng bài “24.000 tiến sĩ Việt Nam đang làm gì?” cho biết, theo số liệu thống kê mới nhất của Bộ Giáo Dục và Ðào Tạo (GD & ÐT), tính đến năm 2013 có 633 tiến sĩ là giảng viên các trường cao đẳng, 8.519 tiến sĩ là giảng viên các trường đại học” rồi đặt câu hỏi “Vậy 15.000 tiến sĩ đang làm việc ở những đâu?”

Bằng tiến sĩ ở Việt Nam là cả một câu chuyện khôi hài và khá dài dòng.

STATEMENT OF G-7 LEADERS ON UKRAINE

Stephen Harper Prime Minister of Canada

Ottawa, Ontario
12 March 2014

We, the leaders of Canada, France, Germany, Italy, Japan, the United Kingdom, the United States, the President of the European Council and the President of the European Commission, call on the Russian Federation  to cease all efforts to change the status of Crimea contrary to Ukrainian law and in violation of international law. We call on the Russian Federation to immediately halt actions supporting a referendum on the territory of Crimea regarding its status, in direct violation of the Constitution of Ukraine.
Any such referendum would have no legal effect. Given the lack of adequate preparation and the intimidating presence of Russian troops, it would also be a deeply flawed process which would have no moral force. For all these reasons, we would not recognize the outcome.
Russian annexation of Crimea would be a clear violation of the United Nations Charter; Russia’s commitments under the Helsinki Final Act; its obligations to Ukraine under its 1997 Treaty of Friendship, Cooperation, and Partnership; the Russia-Ukraine 1997 basing agreement; and its commitments in the Budapest Memorandum of 1994. In addition to its impact on the unity, sovereignty and territorial integrity of Ukraine, the annexation of Crimea could have grave implications for the legal order that protects the unity and sovereignty of all states.  Should the Russian Federation take such a step, we will take further action, individually and collectively.
We call on the Russian Federation to de-escalate the conflict in Crimea and other parts of Ukraine immediately, withdraw its forces back to their pre-crisis numbers and garrisons, begin direct discussions with the Government of Ukraine, and avail itself of international mediation and observation offers to address any legitimate concerns it may have. We, the leaders of the G-7, urge Russia to join us in working together through diplomatic processes to resolve the current crisis and support progress for a sovereign, independent, inclusive, and united Ukraine. We also remind the Russian Federation of our decision to suspend participation in any activities related to preparation of a G-8 Sochi meeting  until it changes course and the environment comes back to where the G-8 is able to have a meaningful discussion.
- See more at: http://pm.gc.ca/eng/news/2014/03/12/statement-g-7-leaders-ukraine#sthash.vY9ALfkX.dpuf

Stunning National Geographic Photography!

For more than 100 years (established in 1888), national geographic has brought us the world. Beginning with many articles and hardly any photos, and proceeding to becoming a huge source for amazing photography, with its photographers travelling to the furthest (and most beautiful) corners of the worlds to tell us a visual story of our planet - its animals, its landscapes and even its people.
Before you is a collection of some of the most amazing photos national geographic has taken in the last couple of years. See for yourself the talent that goes into every gorgeous photo.
landscape photos
To be a national geographic photographer means incredibly hard work that requires huge amounts of patience, but it also means creating some of the most envied and stunning photos the world has seen.  

Vai trò của trí thức miền Bắc sau 1975 [1] & [2]

Ảnh minh hoạ. Nguồn: AFP
Ảnh minh hoạ. Nguồn: AFP

Vai trò của trí thức miền Bắc sau 1975 [1]


Ung dung ta nói điều ta nghĩ
Cúi ngửa theo người quyết chẳng theo
Nguyễn Trãi
Có hai điều cần được khai triển minh bạch ở đây.
Thứ nhất chữ miền Bắc tôi dùng ở đây để chỉ chung  những người cộng sản- mà gốc gác có thể ở Huế- Quảng Trị- Bình Định. Trí thức cộng sản như thế có thể để chỉ cả những trì thức trong Nam từng theo cộng sản như trường hợp Đào Hiếu, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lữ Phương, Vũ Hạnh v.v.. Đó chỉ là một cách gọi cho gọn và tiện.
Thứ hai chữ trí thức, tôi hiểu một cách rộng rãi, thoáng đạt mà nó thể hiện ngay trong ý nghĩa câu thơ của cụ Nguyễn Trãi: Ung dung ta nói điều ta nghĩ. Dám nói điều ta nghĩ, đó là thái độ trí thức đấy.
Vì thế đối với tôi, cụ Nguyễn Trãi là một người trí thức tiêu biểu vì dám nghĩ, dám có tư tưởng, dám đặt vấn đề mà không không sợ quyền lực.
Nói như thế, có nghĩa tôi đặt nhẹ các vấn đề bằng cấp, vấn đề về nghiệp vụ, về khả năng chuyên môn của người trí thức. Nó có thì càng tốt mà không có cũng được.
Nói như thế cũng có nghĩa tôi coi những nhà văn như Nguyên Ngọc- Dương Thu Hương, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên là những người trí thức tiêu biểu của miền Bắc- mặc dầu trình độ nghiệp vụ chuyên môn của họ có thể chưa học hết bởi vì họ tham gia kháng chiến từ hồi còn trẻ. Điều này trên thực tế cũng đúng vì một số đông các nhà trí thức miền Bắc không có điều kiện học hỏi. Trừ một thiểu số tốt nghiệp đại học trong nước hoặc được đi học ở liên Xô hoặc các nước XHCN khác.

Thèm - Tiểu Tử

Từ ngày người dân Việt Nam được (bị) nghe 2 tiếng "Cách Mạng" và được nghe các đấng đi làm Cách Mạng luôn mồm luôn miệng nói với toàn dân rằng thì là: "Nước ta bi gờ đang phải chiến đấu đánh đuổi ngoại xâm nên chúng ta phải chịu kham khổ đôi chút. Sau khi dẹp xong ngoại xâm thì đảng sẽ đưa dân từ ĂN NO MẶC ẤM tiến lên ĂN NGON MẶC ĐẸP..." Thế là một số người dân đang Ăn Ngon Mặc đẹp và đa số là đang được Ăn No Mặc Ấm đều được các đấng làm cách mạng lột sạch sẽ tất cả xuống bằng nhau nghĩa là ĂN ĐÓI, MẶC RÁCH bằng nhau để cho các đấng là cách mạng tổ chức lại từ bước một được Ăn No Mặc Ấm chờ sang bước hai là được ĂN NGON MẶC ĐẸP.
Vậy mà hơn nửa thế kỷ dưới bàn tay của các đấng nàm cách mạng vẫn còn để 2 phần 3 người dân ĂN KHÔNG ĐỦ NO, MẶC KHÔNG ĐỦ ẤM phần còn lại thì nếu muốn ĂN NGON thì phải MẶC KHÔNG ĐỦ ẤM, hoặc ngược lại muốn MẶC ĐỦ ẤM thì CHẲNG ĐƯỢC ĂN NGON. Nhưng các bố làm cách mạng thì thằng nào cũng dư thừa đồ ăn, dư thừa đồ mặc, nhà ở không hết, tiền gởi ngân hàng không đếm xuể.
Vì thế mà người dân ngày nay mỗi lần nghe 2 tiếng mạng là run lên cầm cập vì nghe phát âm 2 tiếng cách mạng là cứ như là hai tiếng "cắt mạng". Mà quả thật các đấng nàm cách mạng bi giờ muốn CẮT MẠNG thằng dân lúc nào cũng được.
Thôi xin mời Quý Vị đọc bài viết "THÈM" dưới đây của Ông Tiểu Tử, rồi Quý Vị muốn cười hay muốn khóc thì... tuỳ hỉ nhé. 
Uyên Vũ

Thèm - Tiểu Tử

Tụi bây biết không?  Bây giờ tao đi làm bằng xe đạp.  Tụi bây đừng cười.  Tao không giỡn đâu.  Hồi xưa, trong bọn mấy đứa tụi mình, tao là thằng tếu nhứt.  Tao hay kể chuyện tiếu lâm, hay bịa chuyện này chuyện nọ để chọc cười, để phá phách cho vui với nhau.  Nên tụi bây thường nói: “Coi chừng!  Nó nói cái gì mình phải xin keo coi có đúng không, rồi hãy tin”.  Hồi đó, khác.  Bây giờ, khác.  Tụi bây đi hết rồi, chỉ còn mình tao kẹt lại.  Nói thiệt hay nói dóc đều không còn ý nghĩa gì nữa, cũng không còn giá trị gì nữa đối với tao.  Bởi vì không còn ai để giỡn, không còn lòng dạ đâu để giỡn, và cái cười của tao đã vượt biên đâu mất từ lâu ...

Không Quân VNCH

Vinh Danh Anh Hùng KQVNCH Đại Úy Khu Trục Cơ Trần Thế Vinh:


Cựu Đ/u Vinh mới 25 tuổi đã trở thành 1 anh hùng KQ. Nón bay của anh có chử " VC Killer".

Bộ Bây Giờ Mới Sáng Mắt Hay Sao?

Nguyễn Tấn Dũng bất ngờ tố cáo Trung Cộng?

Trang web đăng tải quan điểm của thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng bất ngờ lên tiếng tố cáo Trung Cộng muốn thừa cơ tìm kiếm máy bay Mã Lai để chiếm Trường Sa.
aa
Giữa lúc tin tức về chuyện tìm kiếm chiếc máy bay MH370 của Mã Lai bị mất tích, đột nhiên trên trang web của thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện một loạt các bài viết đả kích Bắc Kinh. Trong đó, nổi bật là bài nhấn mạnh nghi vấn rằng có phải Trung Quốc đang thừa cơ hội hay tạo cơ hội để cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam hay không?

Bài thơ "VIỆT KIỀU"...không biết Tác Giả là ai ...?

Việt kiều về nước xôn xao 
Quên đi nỗi nhục năm nào vượt biên 
Trốn chui trong những khoang thuyền 
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa 

Rủng rỉnh vài đồng đô thừa 
Ào ào về lại nơi vừa ra đi 
Mặt mày vênh váo phương phi 
Ăn chơi trác táng mỗi khi đêm về 
Thói đời nhìn thấy ủ ê 
Nhiều tên ở Mỹ làm nghề lượm lon 
Khi về đến tận Sàigòn 
Nổ như cái pháo chẳng còn ngại chi 
Rằng là giám đốc Realty 
Kỹ sư điện toán Huê Kỳ chính tông 
Giáo sư dạy học trường công 
Tiến sĩ hóa học làm trong Giác Đài 
Mục đích "nổ" để thị oai 
Việt kiều thứ thiệt chẳng sai chút nào 
"Nổ" để mong kiếm ít "đào" 
Gái tơ, mơn mởn ra vào hotel 
Ở đời chẳng biết phân minh 
Giữa cái ô nhục - hiển vinh con người 
Xưa bị Việt Cộng trêu ngươi 
Bỏ tù hành hạ ba đời tổ tông 

Nổi nhục chưa giải quyết xong 
Nay lại đèo bồng trở lại mua vui 
Nhiều tên chơi trò hên xui 
Đem tiền về "cúng"
Cộng tìm mùi" đầu tư" 
Nghe lời kêu gọi giả hư 
Rằng yêu tổ quốc, bấy chừ Việt Nam 
Ngày xưa chinh chiến cho cam 
Anh em huynh đệ tương tàn với nhau 
Ngày nay "thống nhất" một màu 
Cùng nhau xây dựng làm giàu nước non 
Nghe lời dụ dổ ngọt ngon
Nhiều tên mất hết chẳng còn đồng ten 
Bỏ của chạy thoát thân hèn 
Khi về đến Mỹ lại khen nước nhà 
Nào là phát triển xa hoa 
Ngày nay sang trọng hơn là ngày xưa
Ăn chơi "bốn vách" dư thừa 
Việt Cộng nay lại thích ưa Việt kiều 
Về đi nhà nước đón chiều 
Queo côm (Welcome) chất xám đủ điều lời ru 
Nhiều tên trí thức còn ngu 
Bon chen tìm gặp chóp bu Cộng thù 
Chúng qua nước Mỹ công du 
Để mà xin được ấp - ru (approve) việc làm 
Cho đời sống được vinh sang
Mà quên nỗi khổ gian nan năm nào 

Múi mặt xa rời đồng bào 
Tị nạn hải ngọai kêu gào đấu tranh 
Nhiều tay Hát Ô rỡm ranh 
Chạy trốn cộng sản lại quay trở về 

Ăn chơi trác táng phủ phê 
Nhiều tay già lại còn rê gái làng 
Góp phần phá vở tan hoang 
Thuần phong mỹ tục hàng ngàn năm qua 
Người Việt truyền thống ông cha 
Nghìn năm văn hiến, xót xa vô cùng 
Vậy mà có kẻ ung dung
Biết mình sai trái vẫn chung đầu vào 
Còn nói "ăn chơi cấp cao"
Việt kiều phải biết "mận" "đào" khác nhau 
Thôi thôi thành thật xin chào 
Mấy tên tị nạn đổi màu kỳ nhông. 

................................................
Việt gian , Việt Cộng , Vịt Kìu .
3 Việt họp lại , tiêu điều 
nước Nam .

Ca nhạc sĩ Ngọc Loan, CLBTNS

Phi lộ: Tôi ghé Mỹ Tho năm 1969, tôi thích Mỹ Tho, phần đất mà thiên nhiên ưu đãi trù phú của miệt lục tỉnh, thức ăn, trái cây, tôm cá,... dồi dào, thật ngon,... Mỹ Tho và Bến Tre có những cái tương đồng như sister provinces mà tôi có nhiều bạn bè, forum CLBTNS có anh Trần Quang Hải, nhạc sĩ Minh Tuấn, nhà văn Hồ Thị Lam Triều,,... và nhạc sĩ Ngọc Loan. Tôi được nhiều dịp thảo luận cùng NS NL trong những năm qua chị âm thầm sáng tác vì sở thích nghiệp dư, tôi được nghe nhiều tác phẩm của chị. Tôi chú ý đến sở thích âm nhạc, khuynh hướng ảnh hưởng, và air nhạc của NL.

NL có những bài tôi thích ví dụ Thiên Đàng Đã Mất, Nhớ Gì Không Em, Lặng Nghe Tôi Hát, Biển Đêm, Một Chuyến Xe Đêm, Quê Hương Trong Nỗi Nhớ,... NL cho biết chị nghe nhạc Việt và nhạc xứ ngoài, hình như thế hệ chúng tôi khi lớn lên có những điểm chung khi mà những dòng nhạc Lê Uyên Phương, Ngô Thụy Miên, Trường Sa, Từ Công Phụng,...Những air nhạc quen thuộc như: Tình Khúc Cho Em, Lời Gọi Chân Mây, Bài Ca Hạnh Ngộ, Một Ngày Vui Mùa Đông, Uống Nước Bên Bờ Suối, Mắt Biếc, Tuổi Mười Ba, Giáng Ngọc, Mùa Thu Cho Em, Từ Giọng Hát Em, Tuổi Xa Người, Bây Giờ Tháng Mấy, Mùa Xuân Trên Đỉnh Bình Yên, Mùa Thu Mây Ngàn, Lời Cuối, Trên Ngọn Tình Sầu, Một Mai Em Đi, Giọt Sầu, Mùa Thu Trong Mưa, Xin Còn Gọi Tên Nhau, Rồi Mai Tôi Đưa EM,... nhạc ngoại quốc có những nghệ sĩ như Christophe, Adamo, Françoise Hardy, Sylvie Vartan, Beatles, Cliff Richard, Elvis Presley, Paul Anka,Lobo,... và nhiều nhiều. Chung quy NL đi về khuynh hướng làm nhạc tình ca.

TỔNG THỐNG PUTIN MUỐN LÀM SỐNG LẠI SIÊU CƯỜNG NGA SÔ NHƯ TRƯỚC NĂM 1985 - MƯỜNG GIANG

Không ai ngờ rằng ngày 8-5-1945, trong lúc cả Âu Châu đang hân hoan đón mừng hòa bình đã trở lại sau một cuộc chiến long trời lở đất, thì cũng là lúc Thủ tướng Anh Winston Churchill đang cùng với Hoa Ky và các đồng minh khác, bàn tính tấn công bất thần tiêu diệt Liên Xô, để tránh hiểm họa cộng sản cho nhân loại. Nhưng kế hoạch không thành vì lúc đó Nga có tới 264 sư đoàn bộ binh và thiết giáp, trong lúc quân số Ðồng Minh tại Âu Châu kể cả Hoa Kỳ chỉ còn không tới 103 sư đoàn. Ngoài ra lực lượng quân sự này lại đang có nhiệm vụ bảo vệ các mỏ dầu hỏa quan trọng tại Ba Tư, Iraq và Trung Ðông.. nên nếu sơ suất thì Liên Xô sẽ lợi dụng thời cơ đánh chiếm ngay các nguồn năng lượng của nhân loại. Vì vậy thế chiến 3 đã không xãy ra.

Bắt đầu từ đó Liên Xô dùng sức mạnh quân sự và ưu thế bom nguyên tử gây máu lửa khắp nơi để gieo rắc chủ nghĩa cộng sản, làm cho ai nấy đều tưởng rằng thế giới sắp bị nhuộm đỏ hoàn toàn. Rồi trong lúc Hoa Kỳ càng ngày càng mất dần ngôi vị lãnh tụ thế giới tự do suốt thời kỳ chiến tranh lạnh vì nền kinh tế toàn cầu lần lượt bị Nhật Bản, Tây Âu và Trung Ðông khống chế. Nguy hiểm hơn sau năm 1971 Mỹ triệt thoái khỏi VNCH, đã gây nên một hậu chứng dây chuyền ‘ lo sợ ‘ bị Hoa Kỳ bỏ rơi khắp Ðông Nam Á.

Ăn phở ở Tokyo - Vũ Đăng Khuê

Dạo này nhiệt độ bên ngoài thường rất gần với con số 0. Câu “chào hỏi” mà người Việt thường dùng mỗi độ… đông về: “Chưa có năm nào lạnh như năm nay” đúng hơn bao giờ hết, sở khí tượng đã “chứng nhận” thì làm sao mà sai được. Trong cái lạnh buốt tự dưng thèm cái gì nóng nóng và hình ảnh tô phở ngút khói bỗng hiện về. Giá như ở Saigon, tôi sẽ bay ngay ra đầu ngõ. Cái ước mơ nhỏ bé: ăn một tô phở tuy đã được “cải thiện” so với mấy chục năm về trước, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn xa vời lắm chẳng hạn như mấy hôm nay. Muốn ăn thì phải “hành trang lên đường” hoặc phải “làm đơn xin phép” , nếu được chấp thuận thì phải đợi đến cuối tuần hay cuối tháng khi “cấp trên” ….nghỉ phép, gớm sao mà lâu thế!

HIỆN TƯỢNG CHẾT VÀ TÁI SANH - Minh Đức Triều Tâm Ảnh



Chúng ta chết là chết như thế nào? Và sau khi chết, chúng ta đi về đâu? Đấy là những câu hỏi, những thắc mắc, những hoài nghi đeo bám tâm thức nhân loại từ xưa đến nay và dường như chúng vẫn đang còn treo lơ lửng ở đấy với những vấn nạn siêu hình nhức nhối và đầy bí ẩn.
Đức Phật là bậc thầy của chư thiên và loài người (Thiên Nhân Sư), là bậc thông suốt thế gian, thông suốt tam giới (Thế Gian Giải), là bậc đã thấy biết toàn diện và chơn chánh (Chánh Biến Tri)... đã giảng giải cho những người học Phật và tu Phật như thế nào về “hiện tượng chết và tái sanh”?

Bây giờ muốn đi vào nội dung ấy, chúng ta sẽ phải lần lượt nghiên cứu qua những tương quan liên hệ sau đây:

- Những nguyên nhân của sự chết.
- Những hiện tượng của “nghiệp” phát sanh trước khi chết.
- Lộ trình tâm (1) của người sắp chết.
- Kiết sanh thức (2) và các đối tượng của Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới.
- Dòng tâm thức tái sanh.

TÌNH CUỐI! - Tố Khuyên

Hôm nay tạm vui, xin làm con sáo
Cho một ngày lòng  lắng xuống bình yên
Chuyện tình xa cách, xếp lại muộn phiền
Con sáo vui không hót lời bi thiết

Đời  nếm cay đắng, mới quý ngọt ngào 
Nhớ Anh bảo:Mình có Tâm Tương Giao 
Nên nhìn đâu thấy cũng là nhung nhớ
Quanh quẩn mình ta, tình vẫn lao xao

Hằng đêm nguyện cầu cho quên ai đó
Nhưng lại hỏi lòng ngưòi có buồn không?
Nếu nói với nhau chỉ rằng một tiếng
Liệu mình có dễ chấm dứt ưu phiền?

Mối tình lạ kỳ chưa lần hò hẹn
Vòng tay chờ đợi chưa đến một lần
Lỡ làng bao phen môi chưa từng chạm
Cớ sao nhung nhớ quặn thắt tâm can

Tình ta nếu cắt thành vết thương đau
Chỉ còn năm tháng tâm tình gửi trao
Quãng đời còn lại Tâm Tương Giao hướng
Tình cuối! Nhưng người là điểm yêu đầu!


Tố Khuyên.

MƯỜI TỘI ĐẠI ÁC CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM - Lê Duy San

Hồ Chí Minh tên thật là Nguyễn Tất Thành bút hiệu Nguyễn Ái Quốc, bí danh Lý Thụy thành lập đảng CSVN vào năm 1930 tại Hương Cảng. Hồ Chí Minh làm Chủ Tịch đảng còn Trần Phú là Tổng Bí Thư đảng.
Ngày 17 tháng 8 năm 1945, một cuộc mít tinh của sinh viên công chức chính quyền Trần Trọng Kim được tụ tập tại trước Nhà hát Lớn thành phố Hà Nội để ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim vừa thu hồi chủ quyền vào ngày 11/3/1945 từ tay người Nhật. Hàng vạn người đứng đầy đường Paulbert (nay là phố Tràng Tiền). Người đi xem rất đông, trên bao lơn nhà hát lớn, cờ quẻ ly được kéo lên, mọi người hát vang bài Tiếng Gọi Thanh Niên và hoan hô chính phủ Trần Trọng Kim đã thu hồi được chủ quyền, độc lập cho Việt Nam. Họ hô to "Việt Nam độc lập muôn năm". Nhưng sau đó bọn CSVN lúc đó gọi là Việt Minh, đã biến buổi mít tinh này thành cuộc tuần hành thị uy của quần chúng cách mạng do Việt Minh điều khiển. Sau cuộc biểu tình, Việt Minh phân phát cờ đỏ sao vàng cho dân chúng để đón quân giải phóng (tức quân đội Cộng Sản VN) ở chiến khu về. Hàng ngàn người vào Bắc bộ phủ hô to đả đảo phát xí Nhật, hoan hô giải phóng quân và hô hào dân chúng đi chiếm các công sở.

Nhớ quê hương ngày nào - Trần Đình Phước



alt
Cho đến bây giờ, dù đã xa cách nhiều năm, nhưng trong tôi “Tân Định và Đa Kao” lúc nào cũng là một nỗi nhớ khôn nguôi. Chúng cứ thôi thúc tôi hoài. Đã bao năm qua tôi muốn tìm về chốn này, để sống lại với kỷ niệm thuở học trò, mà tình yêu khi đó “chỉ biết đôi mắt nhìn nhau cũng đủ rồi.” Tôi cứ hẹn nhiều lần, nhưng vẫn chưa bao giờ thực hiện được ước mơ của mình. Rồi một dịp tình cờ đưa đến. Giấc mơ đã trở thành hiện thực. Tôi đã có hai tuần lễ đi qua, đi lại, đi tới, đi lui, đi xuôi, đi ngược, trên những con đường kỷ niệm của Tân Định và Đa Kao. Điều làm tôi rất đỗi ngạc nhiên và thích thú nhất là tên nhiều con đường trong khu vực này vẫn không thay đổi.