Saturday, 1 March 2014

Tôn giáo trong vai trò xã hội dân sự tại Việt Nam!!!

VRNs (01.03.2014) – Cuộc nổi dậy của nhân dân Ukraine suốt hơn tháng nay nhằm hạ bệ tổng thống độc tài Yanukovych đã làm sôi sục cả thế giới. Rất nhiều hình ảnh đánh động lòng người đã được đưa lên các phương tiện truyền thông, trong đó có loạt hình về các linh mục Giáo hội Công giáo nghi lễ Đông phương. Sự hiện diện cuả họ tại quảng trường Maidan (nơi có những cuộc tập hợp khổng lồ) đã ngăn cản nhiều cuộc bạo động phát xuất từ đám dân nổi giận, và đã vài lần chấm dứt những cuộc nổ súng tấn công từ phiá cảnh sát. Họ đã tới đó để chủ yếu cử hành thánh lễ cho hàng vạn người đang tham dự các cuộc biểu tình. Các thánh lễ đã gây ảnh hưởng rất lớn trong dân, kể cả những người ngoài Công giáo. Vì thế, bộ trưởng tôn giáo của Ukraine đã tức giận phát biểu: “Các linh mục không có quyền cử hành thánh lễ tại các cuộc biểu tình. Thái độ xem thường luật pháp có hệ thống này cần phải bị trừng trị”. Và ông ta đe dọa rút giấy phép hoạt động lẫn đặt Giáo hội Công giáo ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên, lãnh đạo cao cấp nhất của Giáo hội, Tổng Giám mục Sviatoslav Shevchuk, đã trả lời thẳng thừng với ông: “Mặc dù không làm chính trị, nhưng Giáo hội không thể khoanh tay đứng nhìn khi các tín hữu yêu cầu được chăm sóc tinh thần. Giáo hội chúng tôi luôn đứng về phía sự thật và công lý, bất chấp mọi mối đe dọa, và sẽ làm như vậy vì đó là sứ mệnh đã được Chúa trao cho”. Ngoài ra, tại Ukraine còn ba phái Chính thống giáo nữa. Bốn Giáo hội này thường cạnh tranh ảnh hưởng với nhau. Tuy thế, trong những ngày này, giáo sĩ của cả bốn bên đều có mặt tại các cuộc biểu tình. Họ nêu gương cho xã hội về việc hợp tác với nhau trong bối cảnh căng thẳng.(Theo Trần Mạnh Trác, Tấm gương mục tử). Nay thì các vị lãnh đạo tinh thần tại Ukraine hẳn đã bình yên trở về, vì tổng thống độc tài đã cao bay xa chạy.


VN: Sự thật nguy hiểm khi ăn thịt chó

Tôi là người không ủng hộ việc ăn thịt chó, nhưng tôi sẽ không phản đối việc ăn nó trên quan điểm đạo đức. Bởi quan điểm này có thể phù hợp với một số đông người này, nhưng không phù hợp với một nhóm người khác. Điều này dẫn đến sự tranh luận và lên án gay gắt nhưng khó giải quyết được vấn đề.
Hình ảnh con chó với phần đông người trên thế giới là một hình ảnh đáng yêu, là một người bạn trung thành, thế nên việc hành hạ con chó đã là một việc rất đáng lên án chứ khoan nói đến việc ăn thịt.
Tuy nhiên với một nhóm người khác thì loài chó cũng như bò, dê, cừu , heo mà thôi. Theo họ, đã là động vật thì con người đều có quyền ăn tất. Tôi muốn phản đối việc ăn thịt chó dựa trên quan điểm của mình về sức khỏe và văn hóa ẩm thực.

Những khớp xương mang thông điệp Nhân Cách! - V.Quốc Uy

Mọi động vật có xương sống đều có bộ xương để định hình thân thể, lại cần có các khớp và các cơ để chuyển động linh hoạt theo sự điều khiển của hệ thần kinh. Con người cũng vậy. Nhưng ngoài quy luật chung ấy, trong sinh hoạt xã hội tôi nghiệm thấy ở con người có ba loại khớp mang thông điệp nhân cách, chuyển động theo tiếng gọi Nhân cách, bởi thế xin phép các nhà giải phẫu nhân-thể học cho tôi gọi tên chúng theo cách riêng của mình.
Đó là:
- các KHỚP CÚI ở cổ cho phép ngẩng hay cúi đầu,
- các KHỚP KHOM suốt xống lưng cho phép đứng thẳng hay khom lưng
- và KHỚP QUỲ ở đầu gối cho phép đứng thẳng hay quỳ gối.
Ở đời phàm cái gì quý hiếm thì được mong đợi nên ta thường quý sự ngẩng đầu, thẳng lưng, thẳng gối, còn ngược lại là sự cúi đầu, quỳ gối, khom lưng thì bị xem như “đồ bỏ”. Nhưng xin thưa ngay rằng nghĩ một chiều như vậy là nhầm to đấy, nhân cách vận hành các khớp theo cả hai chiều!

Khopxuong01.jpg

Sóng Lòng - Vũ Hạ



SÓNG LÒNG 

Sóng có tuổi trăm sóng bạc đầu 
Người chưa trăm tuổi đã buồn lâu 
Biển kia dâng sóng đâu huyền hoặc
Máu đấy tràn mi có nhiệm mầu 
Ngước mắt trông trời vang nỗi thán 
Cúi đầu nghe đất trở cơn đau 
Người xưa bất khuất hồn xanh cỏ 
Nợ nước đầy sao trả kiếp sau ?

Vũ Hạ


SÓNG LÒNG
(Cảm tác bài thơ Sóng Lòng của Vũ Hạ)

Sóng lòng dấu nỗi u sầu
Biển xanh nổi sóng dãi dầu thế nhân
Đời người một kiếp phù vân
Tuổi xanh đã biết bao lần sóng xô...
Quê hương khuất nẻo xa mờ
Lời thơ thương cảm vật vờ hồn tôi
Đời giờ như áng mây trôi
Nỗi đau Quê Mẹ khó nguôi tấc lòng
Tháng ngày mang nặng ước mong
Tình nhà nợ nước có xong kiếp này...?!

Minh Hưng & Sơn Ròm

Lục Vân Tiên Hãy Tái Sinh! - Phan Hạnh


Ngoài Truyện Kim Vân Kiều của văn hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Nguyễn Đình Chiểu có lẽ là tác phẩm văn học phổ biến nhất ở miền Nam Việt Nam. Thi hào Nguyễn Du nếu có gởi gấm tâm tư của mình vào trong vai trò của nhân vật chính là Vương Thúy Kiều thì cũng chỉ một phần. Còn đối với cụ Nguyễn Đình Chiểu, nhân vật chính Lục Vân Tiên cũng là thân phận của tác giả nên có thể nói Lục Vân Tiên là tự truyện của Nguyễn Đình Chiểu với rất nhiều điểm tương đồng. Tác giả cũng là một thanh niên văn ôn võ luyện hăm hở vào đời khát vọng xây đắp một tương lai và công danh qua con đường thi cử. Thế rồi bất hạnh khắc nghiệt ập đến bất ngờ với tang mẹ, mù lòa, dang dở con đường học vấn và tình duyên trong một bối cảnh đất nước nhiễu nhương.

NIỀM ĐAU DÂN-TỘC

NIỀM ĐAU DÂN TỘC

 
Con tôi hỏi sao Ba trồng cây chuối,
cây dừa sim, cây nhãn, cây bầu ?        
Ở Mỹ nầy sao không trồng cây táo, cây dâu, 
Cây oak, palm tree, như người ta Ba nhỉ ?                                  
Nghe con hỏi, tôi mỉm cười suy nghĩ            
Một hồi lâu mới giảng cho nó hiểu vì sao : 
Con ơi, khi lớn lên con mới biết thế nào  
Và thấu hiểu tâm tình người xa xứ                                                   
Ngồi ở nơi nầy mà mơ về quá khứ                
Trĩu trong lòng niềm thương nhớ quê hương      
Nhớ con đường quê ngày hai buổi đến trường
Những hàng chuối nhà ai lá đong đưa và bầy chim ríu rít                      
Ngày lao khổ trái dừa sim ngọt lịm            
Vừa no lòng “đã khát” còn gì hơn               
Nhãn trong vườn hột nhỏ ngọt như đường      
Dàn bầu nậm che trưa hè nắng gắt            
Thiu thiu ngủ chiếc võng tre chợp mắt           
Tiếng ầu ơ câu vọng cổ Hoài lang          
Vườn của cha là một nửa quê hương               
Còn một nửa bên kia trời thương nhớ                                            
Ba ơi, bao giờ dắt chúng con về thăm quê cũ      
Nước non mình đẹp tựa bài thơ                 
Ba ơi, Ải Nam quan ở đâu và có từ bao giờ ?
Nơi lừng lẫy chống quân Tàu xâm lược  
Chúng cay đắng thốt ra câu lịch sử:            
Quỉ môn quan quỉ môn quan, thập nhân khứ nhất nhân hoàn         
Mười tên giặc đi xâm lăng nước Việt          
Qua ải Nam Quan chỉ còn một tên về                                           
Con sẽ đến đấy để tiếp nối câu thề              
Xin gìn giữ đất thiêng của tiền nhân để lại                                          
Và đến thăm thác Bản Giốc đẹp như mơ   
Ôi diễm lệ mà xứ Cờ Hoa không có                                              
Con nhớ mãi những lần Ba ru em ngủ              
Bài thơ dài con chỉ nhớ một đoạn thôi          
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,                  
có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh               
Ai lên Phố Lạng cùng anh,                  
tiếc công bác mẹ sinh thành ra em...                                                        
Nghe con trẻ nói mà lòng đau như thắt            
Vội quay đi giấu dòng lệ tủi hờn          
Uất nghẹn trong tim,                           
Máu trong miệng muốn trào tuôn                                           
Còn đâu nữa phần địa đầu đất nước ?         
Lũ cường tặc Cộng nô bán nước                                          
Ta sẽ về hỏi tội bọn bây                            
Trời không dung, đất không dưỡng chúng mầy
Toàn dân Việt đứng lên ầm ầm như bão nổi   
Quét sạch đi bọn Cộng đồ rác rưởi             
Khỏi non sông gấm vóc bốn nghìn năm
Và đòi lại đất thiêng theo di chỉ của cha ông  
Dù máu đổ xương rơi nào có ngại          
Cho Việt Nam gấm hoa liền một dải             
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau         
Dân Việt Nam trên khắp hoàn cầu           
Từ muôn hướng trở về xây dựng lại            
Nước Việt Nam minh châu sẽ hùng cường mãi mãi                            
Thật sự Hoà Bình, Nhân Ái, Tự Do                                                 
Ngày liên hoan Nam Trung Bắc rộn rã tiếng reo hò                             
Chúng tôi sẽ đem về tặng đồng bào, bà con trong nước                 
Những trái nhãn Việt Nam mà hột mang theo ngày trước        
Được vun trồng trên đất nước tự do                                          
Dù cho có tưới bằng nước sông Seine hay nướv Hilboro                     
Thì vẫn ngọt vẫn thơm như đường như mật                                    
Dù trời Việt Nam có gió heo mây hay mưa lất phất                          
Chúng tôi vẫn nắm tay nhau                    
Đi khắp nẻo đường đất nước                   
Để hát, để cười, để nhớ, để thương ...                                                   
 
VŨ THỊ SAIGON
 
 

OUR PEOPLE’S PANGS OF PAIN

 
 
My children asked why I grew Asian vegetables and fruit-trees
But not apples or mulberries as one almost everywhere sees.
Why, Dad, did you do so?
Hearing that, I smiled and pondered over that though
For a while then to the kids I tried to explain:
Oh my dear! when you grow up you will gain
The knowledge and understanding of the expatriates’ mood
Now living here but over the past not ceasing to brood,
Weighed down with nostalgia, recalling the rural road pathway
On which they once went to school twice each day;
Banana leaves swaying as if twittering birds happy to greet;
During hard work the deliciously sweet coconut milk and meat
Eating and drinking one’s fill, how satiated with pleasure!
Small-seeded sugary longans in the garden, at leisure,
The calabash trellis shading the scorching summer sun at noon
Drowsing in the bamboo hammock, what boon!
The lulling refrain of traditional songs, the melodious croon...
My garden is indeed a half of our fatherland here nigh,
While the other half still is beyond the longing sky!
Oh Dad! when would you lead us back to our old soil to visit
Our beloved country as beautiful as a poem exquisite,
Nam Quan Pass: where, since when have we been possessors
There our ancestors victoriously defeated Chinese aggressors
So that they bitterly uttered this historical phrase:
Nam Quan Pass, one out of ten, it is to blaze
That crossing the frontier to trespass on Viet territorial side
Only one out of ten invaders could retreat alive!
We will get there taking our ancestors’ oath to continue
To preserve our sacred bequeathed land as a new sinew,
And visit Ban Gioc Waterfall so dreamy and dear
So charming that one cannot find in the States here.
We remember when you lulled our younger sibling to sleep
The long poem but only one section in mind we forever keep:
There, in Dong Dang, are Ky Lua Street, To Thi Statue,
Tam Thanh Temple – Then, who left for Pho Lang with you?
How much to regret her parents’ pain
Of birth and breeding, resigned to be fain.     
Hearing my children’s words, deep grief in my heart spears
I swiftly turned away to conceal the humiliated tears
Writhing my heart, overflowing like flood,
I feel I nearly vomit blood.
There is no longer that cherished border area of our land:
The red slaves have betrayed their country – What brand!
We will return to punish ye,
Heaven does not tolerate, earth does not forgive, ye can’t flee!
The whole Viet people will rise up thundering in a storm 
To make a clean sweep of communist rubbish in every form
Off our four-thousand-years-old precious native nation,
And reclaim the sacred soil that is our forefathers’ foundation.
We are not afraid of bloodshed, in order to gain
A beautiful Vietnam, inviolate and unified domain to remain
From Nam Quan Pass through Ca Mau Cape.
The Viet nationals will return to rebuild, reconstruct, reshape
Even from all corners of the world, earnest and clever
A gemmed Vietnam, strong and prosperous for ever,
Truly peaceful, free, and humane.
On that national festival in a boisterous brouhaha so plain
We will bring back and present to our relatives at home
The Viet longans from the seeds we took abroad as gnome
And sowed on the Free World’s ground, sprinkled thorough  
Although with water from Seine River or the Hillsborough,
They are still sweet, fragrant like sugar, honey –  What grace!
In spite of autumn wind and winter rain in our native place.
We still will hold each other’s hands, hand in hand
And travel throughout our treasured fatherland
To sing, to laugh, to long, and to love.
 
Translation by THANH-THANH

Friday, 28 February 2014

Chiến Dịch Tháng 4 Đen 2014

Kính thưa quý bà con đồng hương
Nhìn những chiếc thuyền mong manh như thế này mà bà con đã liều mình bỏ nước ra đi ,cũng vì không thể sống chung với CS, cũng vì hai chữ TỰ DO.
Ra đi là chấp nhận mười chết một sống , làm mồi cho cá , cho hải tặc. Ấy thế mà bây giờ bà con quên rồi sao?
Bà con về VN , gởi tiền và yểm trợ cho VN, vô tình bà con tiếp sức cho tội ác của CSVN tiếp sức cho việc độc tài cai trị lâu dài của tà quyền CS. Vô tình bà con làm cho dân lành vô tôi càng ngày càng đói khổ thêm , cướp giựt càng nhiều hơn , phụ nữ VN bị bán ra ngoại quốc nhiều hơn - và mọi thứ càng tồi tệ hơn

Tháng tư đen là tháng đau thương nhất đó bà con , chúng tôi thiết tha kêu gọi bà con

KHÔNG ĐI, KHÔNG GỞI , KHÔNG YỂM TRỢ CHO VN TRONG THÁNG TƯ ĐEN 2014












Doanhdoanh

“Không còn đảng, không còn mình” và “Không còn đảng, mình vẫn còn”

Cán bộ, đảng viên đảng cộng sản Việt Nam và đặc biệt công an nổi chìm chọn cách nào?

be5a2-a1

Nguyễn Hùng
Trong thời gian vài năm gần đây tại các nước còn bám vào thể chế độc tài chuyên chính dưới bất cứ chủ thuyết hay chiêu bài nào hay lý do nào: cộng sản vua chúa cha truyền con nối như Bắc Triều Tiên-Kim Jong Un; cộng sản mèo trắng miêu đen như Tàu; cộng sản rễ mía râu xồm như Cuba-Fidel Castro; độc tài quân phiệt như Tunisia- Ben Ali, Ai Cập-Mubarak, Lybia-Gaddafi, Syria-Assad, Miến Điện-Thein Sein; độc tài mafia hậu cộng sản như Ukraine-Viktor Yanukovych, Nga-Putin… đã nở rộ phong trào toàn dân xuống đường đấu tranh trong ôn hòa giành lại quyền tự do dân chủ, quyền con người.

VIỆT KIỀU CHÚ Ý: ĐẢNG VẸM PHÁT " PHIẾU TỐ GIÁC TỘI PHẠM" - TRƯƠNG MINH HÒA

Mới đây dân ở quận 4, thành phố mang tên con khỉ đực Hồ Chí Minh vừa được công an đến tận" hộ" phát một mẫu đơn gọi là:" Phiếu tố giác tội phạm", trong đó có tội danh vu vơ, chụp mũ: "-kích động, nói xấu chế độ- Vận động khiếu kiện tập thể".

    Đây là bài học cũ mà đảng Vẹm cộng từng áp dụng thành công trong việc kiểm soát, khủng bố nhân dân, gây nghi kỵ lẫn nhau…đó là những:" mục đích yêu cầu" theo chính sách cai trị tàn độc, nhằm vu cáo, tố giác và đấu tố những thành phần mà đảng coi là" đáng quan ngại" để dập tắc mầm mống chống đảng.

    Hầu hết các nước bị cộng sản áp đặt chế độ độc tài đều áp dụng lối tố cáo lẫn nhau để đảng biết được những ai có tư tưởng" phản động" và đồng thời cũng trấn áp, đe dọa nhân dân, khi ai bị tố cáo, dù là oan ức hay bị thu thù cũng đều được hưởng chung chính sách trước sau như một" thà giết lầm hơn tha lầm".

XIN ĐỪNG NÓI VỚI TÔI: "HOÀ HỢP VÀ HÒA GIẢI"

Saigon 1988 - Đón người thân "học tập cải tạo"(!) từ miền Bắc trở về tại ga Saigon.

  
Người về sau 13 năm tù "cải tạo" ở miền Bắc: Ngày đi tóc vẫn còn xanh, nay về tóc râu đã bạc, hom hem trong bộ áo tù màu xám. Người vợ sau 13 năm gian khổ mỏi mòn, tóc cũng đã hoa râm, răng cũng rụng dần nhưng vẫn còn chút xuân sắc của một thời mệnh phụ. Người con, cằn cỗi với tháng năm trong một xã hội phân biệt đối xử vì cha anh là tù "cải tạo", nức nở ôm tay cha già, sau anh là em anh cũng đang lau nước mắt.
  
Những giọt nước mắt này phải chăng để mừng đời "giải phóng" hay ứa ra từ nỗi đớn đau của những người "thua cuộc?"

Bạn có thể quên vì bạn chưa sống với "người" Cộng Sản.
Anh có thể quên vì anh ở nước ngoài từ 1975.
Em có thể quên vì em sanh ra sau 1975.

Nhưng tôi, tôi không quên được dù tôi muốn quên đi. Bức hình này làm tôi ứa nước mắt mỗi khi nhìn. Ở đó tôi thấy thân phận bạn bè tôi, đồng đội tôi,vợ con tôi và bản thân tôi của một thời dĩ vãng.

Chỉ vì tôi là người trong cuộc!

LÁ THƯ GỬI BẠN - Phạm Gia Đại

Khi tôi viết dòng chữ này thì anh đã không còn trên cõi đời này nữa, anh đã ra đi thanh thản và nhẹ nhàng lúc một giờ sáng ngày 27 tháng Hai năm 2014 như trong giấc ngủ của chuyện cổ tích. Anh đã ra đi bỏ lại bạn bè và những người thân thương tiếc anh, nhưng anh đã được an ủi vì mình từ giã cuộc đời đầy thương đau này trong vòng tay những người thân và bạn bè. Hai năm vừa qua, với các phương tiện y tế tối tân của Hoa Kỳ và trong sự chăm sóc thương yêu của người vợ hiền và gia đình, anh cuối cùng đã buông tay thực sự bởi vì anh chưa hề buông tay bao giờ trong quãng đời tù tội đầy hãi hùng của mình trong các trại giam của cộng sản suốt mười bẩy năm trời đằng đẵng. Anh là Lê Văn Hoan, một Thiếu Tá Cảnh Sát đặc biệt trong ngành Cảnh Sát Quốc Gia VNCH trước năm 1975.

Chuyện Mới Nhất từ Ukraine

"37 tỷ đô đã bốc hơi dưới tay Yanukovich"

Tân thủ tướng Ukraina hôm thứ Năm (28/2) cho biết các khoản cho vay trị giá 37 tỷ USD đã mất tích khỏi ngân khố quốc gia dười thời Tổng thống Viktor Yanukovich, đồng thời cảnh báo rằng các biện pháp không phổ biến là cần thiết để cứu vãn nền kinh tế.



Ukraina, ngân khố, Yanukovich
Tổng thống bị lật đổ Yanukovich
Với đồng Hryvnia rơi tự do và những mối lo ngại về mức độ dữ trự ngoại tệ thấp tăng lên, ông Arseny Yatseniuk cho biết đất nước này rất cần vay vốn từ Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF).
Số tiền bị mất tích mà ông Yatseniuk đề cập tới trong một bài phát biểu trước quốc hội là một bất ngờ lớn, mặc dù người dân Ukraina đã biết tới lối sống xa hoa và lãng phí của Yanukovich, trong đó có một dinh thự sang trọng ở ngoại ô Kiev.

Một Người Việt Cao Niên Đã Viết Về VN Hiện Tại


Một người Việt cao niên đã viết về VN hiện tại. Ai có ý định về VN sống hưu , xin đọc bài này
Sau đây là chi tiết 10 điều căn bản :

  1. Tài chánh      
  2. Tình nghĩa đồng bào         
  3. Anh em, bà con, Con cháu                   
  4. Thời tiết            
  5. Thức ăn          
  6. Y tế            
  7. An ninh            
  8. Môi trường           
  9. Luật pháp         
10. Chính trị 

Cách đây 12 năm, lúc tôi được 49 tuổi, đã xa đất nước VN được 24 năm, khi nghe tin chính phủ Cộng sản đổi mới chính sách, quên hết hận thù, gọi Việt kiều ngoại là khúc ruột ngàn dặm, bỏ qua quá khứ, hướng về tương lai, đoàn kết một nhà (!)…Lúc đó tôi cũng như rất nhiều người Việt tha hương so sánh một vài điều về tài chánh, về vật giá, về tình ruột thịt, bà con giữa xứ Mỹ và xứ mình, nên cũng rất là “hồ hỡi”…nhưng quên đi mất nhiều chi tiết quan trọng mà mình ở đất Mỹ không thấy được những cái sự việc khác rất thực tế đang xảy ra ở VN. Sau 2 lần về thăm lại VN năm 2000 và năm 2007 cùng với nhiều tin tức về vô số vấn đề …nhưng chỉ ghi nhận trung thực trong 10 vấn đề nêu trên thì thấy phần lớn là xấu, nhất là vấn đề y tế, an ninh, luật pháp, nên: Tôi đã bỏ hẳn ý định về VN để nghỉ hưu.

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 28-2-2014

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta
Ngày 24 tháng 2 năm 2014
Bạn ta,
Tuần qua, thành ủy Hà Nội đã tổ chức một cuộc hội nghị để thảo luận việc tái tạo nét thanh lịch cho thành phố này, cái nét thanh lịch mà nhiều người cho rằng đang mất đi, và nếu không tìm cách xây dựng lại, những nét đẹp của Hà Nội sẽ vĩnh viễn biến mất.
Không thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Trường An
Hai câu này từ nhiều năm nay vẫn được người Hà Nội dùng để nói lên sự tự hào về con người và nét thanh lịch, tử tế, văn hóa, văn minh của người dân thủ đô mặc dù Trường An không phải là Hà Nội. Trường An là Hoa Lư cũ được vua Lý Thái Tổ đặt tên lại. Và trong dân gian, từ rất nhiều năm, người Hà Nội khi nói về nét đẹp của Hà Nội, đã coi Trường An là Hà Nội luôn.