Sunday, 11 September 2016

Tùy bút: TẠ ƠN MẢNH ĐẤT NÀY - ĐIỆP MỸ LINH

Vừa rời chiếc xe buýt của công ty du lịch Trafalgar, tôi chú ý ngay đến một nhóm đàn ông lớn tuổi, người Nga, ngồi bên trái lối đi, cạnh con kinh đào. Mỗi ông mang một nhạc cụ nhà binh như saxophone, trumpet, clarinet, v.v… Không hiểu có phải vì nghe những tiếng thầm thì bằng tiếng Anh của du khách hay không mà bỗng nhiên ban nhạc đều đứng lên, cử hành Quốc Ca Hoa-Kỳ.
Nhóm du khách và tôi đều dừng bước, ngạc nhiên, vì đây là lãnh thổ của Nga. Du khách Mỹ để tay phải lên lồng ngực bên trái. Nhìn các nhạc công, tôi nghĩ, có lẽ họ là những người lính trẻ nhất của trận thế chiến thứ II. Tôi cảm thấy nao nao buồn. Những người lính già nua, yếu đuối đang cố kéo chút hơi tàn để tìm sự sống qua bản Quốc Ca của kẻ thù xưa, vì lương hưu của cựu chiến binh Nga rất thấp!
Bản nhạc dứt. Du khách vui vẻ lấy tiền cho vào cái xắc nhỏ được đặt trước mặt các nhạc công. Các nhạc công ngồi xuống, đồng tấu tiếp bản America, the Beautiful. Tôi đứng lặng, lòng đầy xúc động!
Niềm xúc động trong tôi lần này cũng dạc dào như năm 1977, khi con gái lớn của tôi, Xuân-Nguyệt – lúc đó là học sinh lớp 8 – được trao tặng giải nhất toàn tiểu bang Arizona về bài luận văn “What Makes America Beautiful?”

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 9-9-2016

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta


HÔM NAY TAO ĐI HỌC

Hôm nay là hết những ngày lang thang bẻ me trèo sấu của bọn chúng tao, thế là lại phải quần áo để trở lại trường. Tao ghét nhất là cái khăn đỏ lúc nào cũng phải đeo trên cổ đã suốt mấy năm nay mà không đeo thì không được. Không đeo là bị kiểm điểm ngay. Mà tao biết ngay cả cái đứa đem tao ra kiểm điểm chính nó cũng chẳng ưa gì cái trò tròng cái khăn ấy vào cổ. Tao biết điều đó vì chính thằng con của nó nói với bọn tao chứ đâu. Nó là con mụ chủ nhiệm một lớp trong cái trường này. Thôi thì quàng vào cổ cho đủ lệ bộ. Nhưng lần trở lại trường năm nay tao cũng vui hơn một chút : tao có đồ chơi mới trong túi. Không phải là mấy món đồ chơi Trung quốc rẻ tiền đâu nhá, như những lần trước, mấy cái ghêm vớ vẩn chơi dăm ba ngày là hỏng mẹ nó đâu. Trong túi tao có con dế rất sịn. Mẹ tao gửi tiền từ Đài Loan về cho tao mua nó. Tao chắc mẹ tao muốn tao im mồm về chuyện mẹ tao gì gì với thằng đàn ông mẹ tao ấm ớ với nó ở Cao Hùng từ mấy năm nay. Ối giời ơi, làm gì thì làm chứ dính dáng gì với tao nữa. Tao lo được thân tao. Ông bà nội ngoại tao tháng tháng có ít tiền gửi về là vui rồi, con chị tao hát karaoke trong cái quán khu Cửa Nam son phấn kiểu sao Hàn quốc thì kệ nó. Hai năm nay nó không còn làm phiền tao nữa. Con dế mới của tao là con Samsung 7.

Nhà hàng của ai? - Trần Mộng Tú

Tôi xuống Cali chơi, chị bạn đưa tới một tiệm ăn nhỏ, có bảng hiệu Cháo Cá Chợ Cũ ở thành phố Westminster. Người phụ nữ dọn bàn lấy thực đơn cho khách khoảng gần năm mươi. Bà mặc cái quần đen và cái áo vải mùa hè màu nâu, mặt mũi mộc mạc không son phấn, giống như mấy bà nội trợ ở Việt Nam cách đây bốn thập niên trước, mình hay gặp trong ngõ hay ở khu chợ nhỏ trong xóm. Khách ăn phần đông ở tuổi trung niên, toàn người Việt, trừ một đôi người Mễ hay Trung Hoa. Trông bà và những người khách đến ăn không thấy khác biệt nhau lắm. Họ cùng một phong cách ăn mặc, nói cười, trạc tuổi ba mươi đến năm mươi. Họ chắc mới tới đây năm mười năm thôi.
Tiệm ăn chẳng trang trí nhiều, phía bên trái có một tấm hình lộng kiếng khá lớn vẽ hình đàn cá Anh Vũ chín con. Một con màu đỏ và tám con màu đen, có thêm hàng chữ Tàu trong tranh, tôi đoán là mấy lời mừng khai trương. Phía bên phải có hai tấm bảng nhỏ viết tay, kê món ăn thêm đặc biệt trong ngày hôm nay, tôi đọc được: Gỏi đu đủ khô bò, cháo lòng, chè phục linh. Chữ viết tay khá đẹp, chắc do một người lớn, được học viết tay từ bé. Bây giờ ở Mỹ, đâu có ai trong lớp trẻ học viết tay trên những cuốn Tập Ðồ nữa. Làm sao tìm được người trẻ viết tay đẹp như thế này.

Tại sao Duterte đấu dịu với Obama? - Ngô Nhân Dụng

Nhờ ông Rodrigo Duterte, tổng thống nước Philippines, chúng ta học được một câu tiếng Tagalog, ngôn ngữ chính thức của dân Filipinos, tức là người Phi Luật Tân. Câu ông mới nói là: “Isa ka pang tarantado.”
Câu ông Duterte mới nói tại thủ đô Indonesia ngày hôm qua, “Isa ka pang tarantado” dịch từng chữ là “một, mày, thêm nữa, thằng khờ.” Báo chí tiếng Anh dịch là “You are another fool – mày là một thằng khờ nữa.” Danh hiệu “tarantado,” là thằng khờ, nhẹ hơn những chữ “ngu dốt, ngu đần” được ông Duterte tặng cho ông Ban Ki-moon, tổng thư ký Liên Hiệp Quốc.Bốn chữ trên không phải là điều ông Duterte nói về tổng thống Mỹ đương nhiệm. Bữa đầu tuần này, ông Duterte dành cho Tổng Thống Barack Obama một tiếng chửi thề nặng nề hơn, mà người thận trọng không biết có nên lập lại hay không. Dù nói lại nguyên văn bằng tiếng Tagalog cũng dè dặt, vì biết đâu có người Filipinos nghe thấy, họ sẽ tự hỏi, không biết mình chơi với thứ người nào từ mà học được mấy tiếng chửi thề như vậy.

Việc làm của Trung cộng qua sự việc Vũng Áng là một việc làm có chủ đích?













Ts Mai Thanh Truyết (Danlambao) - "Tiêu diệt một dân tộc là một tiến trình, chứ không phải một sự kiện". Do đó, tiến trình trên đã được Trung Cộng lâu nay thực hiện cho dân tộc Việt Nam. Đây là một tiến trình lâu dài và đa dạng, được tăng nhanh do chế độ chính trị và chính sách đối với người dân của CSVN. Một chế độ khoá tay bịt miệng người dân, không cho đất nước có sức mạnh dân tộc. Nó biến Việt Nam trước tiên là một bãi rác, kế đến là con đường mòn Nam tiến tiếp nối tham vọng của Đại Hán Trung Cộng. Nó bào mòn sức sống của dân tộc và tàn phá một đất đước xinh đẹp mà Cha Ông đã bao đời gìn giữ và tô bồi...

*

Vì sao việc làm của Trung cộng qua sự việc Vũng Áng là một việc làm có chủ đích?

- Vì Trung cộng cố tình phá hoại nguồn kinh tế quốc dân của Việt Nam. Đó là nghề cá.

- Trung Cộng cố tình làm cho ngư dân Việt Nam từ bỏ nghể cá để một mình tự tung tự tác chiếm trọn biển Đông.

- Giết và triệt tiêu thị trường xuất cảng nông, thủy hải sản Việt Nam sang Hoa Kỳ và Liên hiệp Âu Châu.

Ca khúc Nguyệt Ánh: Tôi đã thấy

















Thân gửi quý anh chị Dân Làm Báo,

Trước hết, xin quý anh chị cho phép chúng tôi - một nhóm độc giả và thân hữu tại Bắc Mỹ, Âu Châu, Úc Châu - được mượn những dòng chữ này để chúc mừng sinh nhật Dân Làm Báo, và để cảm ơn Dân Làm Báo suốt 6 năm qua đã làm nhịp cầu nối, giúp chúng tôi theo dõi những tin tức trung thực của đồng bào ruôt thịt tại quê nhà. Anh em chúng tôi vô cùng tâm đắc khi đọc lời tâm tình mang rất nhiều ý nghĩa của quý anh chị ban biên tập Dân Làm Báo: "6 năm. 22 tháng 8. Sinh nhật Dân Làm Báo. Không có gì đáng để vui trong điêu tàn của đất nước. Chỉ xin được một ngày kỷ niệm để nhắc nhở chính mình về con đường đã đi còn rất ngắn và con đường phải tiếp tục đi còn rất dài".

Xin chuyển đến thôn Dân Làm Báo một sáng tác mới. Ca khúc "Tôi Đã Thấy" - nhạc và lời Nguyệt Ánh, trình bày qua hai giọng hát trẻ Bích Châu và Vương Phùng Sơn - cũng xin được là một lời "nhắc nhở chính mình" về con đường đấu tranh tuy còn dài và nhiều chông gai nhưng chúng ta nhất quyết nắm tay nhau đi đến cùng, để một ngày quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta sẽ phục sinh trong Tự Do và Tình Người.

Cảm ơn quý anh chị.

Đào Trường Phúc




Ca khúc Nguyệt Ánh: Tôi đã thấy

* Nhạc và lời: Nguyệt Ánh (Washington D.C, 18-8-2016)

* Trình bày: Vương Phùng Sơn & Bích Châu

* Giới thiệu: Trần Quang Mỹ

Tôi đã thấy, miền Trung ngư dân khóc.
Biển chẳng còn, đói khổ dân ta.
Cá chết trắng bờ chẳng vì bão tố phong ba.
Cá chết giạt bờ vì nhiễm độc Formosa. 

Tôi đã thấy, Việt Nam dân oan khóc.
Người bị cướp nhà, người bị cướp ruộng nương.
Vợ xa chồng, đàn trẻ sống ly hương.
Người tù đày, người chết giữa đại dương.

Tôi đã thấy người dân ngã xuống
Giọt máu đào quyện vào đất quê hương.
Vì nước nhà chẳng tiếc máu xương,
Quyết bảo toàn đất nước yêu thương.

Tôi đã thấy người dân bất khuất
Trước bạo quyền, chẳng hề bó gối khom lưng.
Trước giặc thù, đồng lòng quyết giữ non sông.
Lửa Diên Hồng rực sáng trời Đông.

Diên Hồng ngày nay ở khắp địa cầu.
Tuổi trẻ Việt Nam, nữ lưu anh hào.
Dân tộc Việt Nam quyết ngăn giặc thù.
Chủ quyền Việt Nam, tự dân giành lại cho dân.

Diên Hồng ở đây! Ở trong tim này!
Người Việt năm châu đấu tranh đêm ngày.
Dân Chủ, Tự Do, Ấm No, Công Bằng,
Nhân Quyền Việt Nam, tự dân giành lại cho dân.

Phúc Nổ - S.T.T.D Tưởng Năng Tiến















S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Thủ tướng Việt Nam có lẽ đang hào hứng lắm với những công việc của chính phủ nên ông đã liên tiếp phát ngôn những mỹ từ khoa trương, tối nghĩa và bay bổng hoàn toàn không đúng lúc. - Mai Tú Ân

Xế chiều, tôi mới để ý tới ca dao:

Buồn vì một nỗi tháng Giêng
Con chim cái cú nằm nghiêng thở dài
Buồn vì một nỗi tháng Hai
Đêm ngắn ngày dài thua thiệt người ta
Buồn vì một nỗi tháng Ba
Mưa dầu nắng lửa người ta lừ đừ
Buồn vì một nỗi tháng Tư
Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn
Buồn vì một nỗi tháng Năm
Chưa đặt mình nằm gà đã gáy kêu
Bước sang tháng Sáu lại đều

FORMOSA HÀ TĨNH: KHÔNG CHỈ ĐƠN THUẦN LÀ THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG! - Nguyễn Đăng Quang

Việc cho phép Formosa vào Việt Nam và giao cho nó 2 địa điểm tối quan trọng về an ninh-quốc phòng (Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương) ở Hà Tĩnh là một sự khờ dại rất khó hiểu của lãnh đạo nước ta – ở địa phương và cả ở Trung ương – vì nếu Trung Quốc động binh thì Vũng Áng, Sơn Dương sẽ là 2 “tử huyệt”chết người, nó sẽ ngay lập tức chia cắt và cô lập 2 miền Nam-Bắc, và quyền kiểm soát đất nước sẽ nhanh chóng rơi vào tay quân thù!  Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, nguyên Tổng Tham mưu trưởng QĐNDVN, hiện là Phó Chủ tịch Quốc Hội, đã nhìn thấu vấn đề khi ông tuyên bố trước Ủy ban Thường vụ Quốc Hội hôm 11/7/2016: “Vụ Formosa tiềm ẩn lâu dài nhiều vấn đề, trong đó có vấn đề Quốc phòng – An ninh!”. Bài viết này không đề cập đến chủ đề trên, và cũng không bàn về hậu quả kinh tế – xã hội, về di tác hại môi trường cũng như về đời sống khốn khó của ngư dân. Bài viết chỉ bàn đến việc làm sao tháo được ngòi nổ quả bom nhiệt hạch Formosa Hà Tĩnh (FHS) mà nó đang và trực chờ phát nổ bất cứ lúc nào!   

Có Ai Nhớ Nước Lệ Trào? Biếm Thi Ý Nga



 

Bà Hillary: Vẫn Rắc Rối? - Vũ Linh

alt
...hợp pháp nhưng mờ ám, thì ông bà Clinton thuộc loại đại cao thủ...

Có một hiện tượng khá đặc biệt đánh dấu cuộc bầu tổng thống năm nay: ứng viên CH, Donald Trump, là một chính khách tay mơ, bất nhất, ăn nói vung vít, cử chỉ thô lỗ, có vẻ thiếu tư cách, chẳng biết chính chị chính em là gì, bị cả nước coi thường hay coi là khùng, bị bà Hillary và đảng DC đánh hội đồng với cả trăm triệu tiền quảng cáo, lại còn bị toàn thể khối truyền thông dòng chính (TTDC) xúm lại đập. Ấy vậy mà cái ông này vẫn… dai như điả, vẫn sống nhăn. Thăm dò mới nhất của báo phe ta Los Angeles Times cho thấy tỷ lệ hậu thuẫn của cái ông này vẫn lảng vảng trên dưới bà Hillary đâu một hai điểm.

http://media3.s-nbcnews.com/j/msnbc/components/video/201608/f_trump_rally_160823.nbcnews-ux-1080-600.jpg
Nói ra nhiều người buồn: một nửa dân Mỹ ủng hộ ông “khùng”, nửa còn lại ủng hộ bà “gian”. Một lựa chọn thật … không mấy hấp dẫn!

Tết Trung Thu tại Toronto 10-9-2016 - Hình Đàm Trung Phán

https://get.google.com/ albumarchive/ 110033572606660377857/album/ AF1QipMbCi3Uw3Vkw7NzVOlE7B9klG WtGSYl62w8IYO2?source=pwa

Photo:

Nhìn lại lịch sử Bách Việt và quá trình Hán hóa Bách Việt - Tại sao Việt Nam không bị đồng hóa sau 1.000 năm Bắc thuộc?

china5bc
Tác giả: Trần Gia Ninh
Khi đọc những câu hỏi “Vì sao đã thống trị Việt Nam hơn ngàn năm mà cuối cùng Trung Quốc vẫn không thể đồng hóa Việt Nam?”. Hoặc “Người Việt Nam (tộc người Kinh) vì sao mà khó đồng hóa như vây?(1), nhiều người nghĩ chắc là ý kiến của những anh chàng người Việt nặng đầu óc dân tộc chủ nghĩa. Nhưng thật bất ngờ, những câu hỏi này và tương tự như vậy hiện là những chủ đề nóng của các diễn đàn tranh luận trên mạng Internet của người Trung Hoa, bằng tiếng Trung chứ không phải của người Việt. 
Họ đã chất vấn nhau, đại loại thế này: Hơn một nghìn năm, trước khi nhà Tống lên ngôi, Giao Châu là thuộc Trung Hoa, dù chị em họ Trưng có nổi dậy cũng chỉ mấy năm là dẹp yên. Thế mà vì sao từ đời Tống trở đi các triều đại Trung Hoa không thể thu phục nổi Việt Nam. Hơn nữa, dân tộc Việt Nam, người Kinh ấy, từ đâu mà ra, hình thành từ lúc nào? Người Hán chúng ta từ cổ xưa đã có sức đồng hóa cực mạnh. Số dân tộc đã bị Hán tộc đồng hóa không đếm xuể. Tại sao chừng ấy năm đô hộ vậy mà không đồng hóa nổi Việt Nam… Nếu An Nam là thuộc Trung Quốc từ thời đó, liệu bây giờ quần đảo Nam Sa (VN gọi là Trường Sa) có thành vấn đề không? Việt Nam có còn chiếm được nhiều đảo ở Nam Sa như bây giờ không?
Là người Việt Nam, chắc ai cũng muốn chính mình tìm câu trả lời cho những câu hỏi thú vị đó. Chúng ta từng nghe nói rằng, từ xa xưa một dải giang sơn mênh mông từ Nam sông Dương Tử trở về Nam là nơi các tộc dân Việt sinh sống và phát triển nền văn minh lúa nước rực rỡ. Thế rồi ngày nay, hầu hết đều trở thành lãnh thổ và giang sơn của người Hán, dùng Hán ngữ và văn hóa Hán. Quá trình đó người ta quen gọi là Hán hóa. Vì vậy nhìn lại lịch sử Bách Việt và quá trình Hán hóa Bách Việt là một cách ôn cố tri tân hữu ích. Đáng tiếc là thời xa xưa đó lịch sử chủ yếu ghi chép lại bằng Hán ngữ cổ ở Trung Hoa, không dễ tiếp cận với đa số hiện nay. Vì lẽ đó người viết bài này cố gắng tóm tắt những gì mà sử sách cổ còn ghi lại, kết hợp với những tài liệu khoa học đã công bố của một số học giả uy tín trên thế giới, ngõ hầu cung cấp một vài thông tin hữu ích, nhiều chiều, kể cả còn đang tranh cãi.

Mùa bầu cử mà - The best cartoons on Hillary Clinton​!

Clinton-Propped-NRD-6001

Chùa Liên Trì bị tấn công, hoà thượng Thích Không Tánh phải nhập viện cấp cứu

Chùa Liên Trì - một trong số ít những cơ sở còn sót lại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Ảnh: Nguyễn Nữ Phương Dung

















CTV Danlambao - Sáng ngày 8/9/2016, nhà cầm quyền CSVN đã huy động lực lượng công an đông đảo kéo đến tấn công và cưỡng chiếm chùa Liên Trì - một cơ sở tôn giáo đã hiện diện hơn 70 năm thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, toạ lạc tại phường An Khánh, Quận 2, Sài Gòn.

Trong lúc cưỡng chế, nhiều sư thầy có mặt tại chùa cũng đã bị công an dùng vũ lực bắt lên xe đưa đi giam lỏng. Hoà thượng Thích Không Tánh - trụ trì chùa Liên Trì sau đó đã phải nhập viện cấp cứu.


Nào ai biết số phận ngày sau Ông Trời sẽ trao ?
bài Trở về cát bụi )

“Thời thơ ấu tôi sống ở làng quê, hình ảnh đình làng, lũy tre xanh, cánh đồng lúa, gắn liền câu ca dao mộc mạc  Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước  phải thương nhau cùng .Một bài thơ vẫn còn trong ký ức của thuở học trò mà tác giả tôi không rõ

Trên dải đất chạy ven bờ biển cả,
Dưới trời Đông Nam Á rạng mầu xanh,
Một giống người nhỏ bé nhưng tinh anh,
Đã xây đắp một sơn hà gấm vóc

https://i0.wp.com/www.tqlcvn.org/images/doson7.jpg                            
Quan Họ làng Viêm Xá Bắc Ninh

Quê tôi làng Viêm Xá cổ kính thuộc vùng Quan họ Kinh Bắc, cách thị xã Bắc Ninh 3 cây số và về Hà Nội phải theo quốc lộ 1A trên 30 cây số nữa, Đặc trưng quê tôi có ngôi đình được xây cất vào năm 1692 (trên ba trăm năm ) là một trong những ngôi đình có hạng trong hàng trăm ngôi đình trong vùng Kinh Bắc qua câu ca dao :

Thứ nhất là đình Đông Khang ( Nay không còn )
Thứ nhì đình Bảng vẻ vang đình Diềm (Viêm xá )

CỘNG SẢN MÀ EM!

Này em gái, nằm im nghe anh kể
Chuyện ngày xưa, nhắc lại để...mà thương
Anh bộ đội cụ hồ quân giải phóng
Vì miền Nam đói rét...phải lên đường.

Bác đã bảo vì miền Nam ruột thịt
Cứu anh em dẫu đốt cả trường sơn
Giặc kềm kẹp...dân Nam như xác lá
Mỹ xâm lăng, cả nước phải căm hờn

Qua vĩ tuyến nón anh rơi lộp độp
Vì ngước cao chót vót để nhìn xem
Anh chính ủy bảo miền Nam nghèo lắm
Nên hiểu rằng: Lời cộng sản mà em!

Đến Nha Trang, biển xanh anh bật khóc
Như trẻ thơ lạc mẹ giữa phố phường
Dăm kẻ lạ, tò mò giương đôi mắt
Có lẽ anh đã lạc cõi thiên đường.

Ở Sài Gòn, dân thành thường xỏ lá
Bộ đội ơi, miền Bắc có cà rem ?
Nét hớn hở, tỉnh bơ như Hà Nội
Ồ thiếu gì, ăn không hết phải phơi khô!

Ở ngoài Bắc, Ti Vi ai cũng có
Sáng sớm ra thì nó chạy đầy đường
Anh nhìn chiếc đồng hồ hai người lái
Mắt thèm thuồng, cứ nhìn thấy là thương.

Anh tự mãn quê anh nhiều cà chớn
Còn cà phê thì uống chẳng cần tem
Ghé vào tiệm mua nửa đôi nịt vú
Lọc cà phê, ừ cộng sản mà em!

Và cứ thế, các anh lên lãnh đạo
Sửa rồi sai, sai sửa vẫn cứ sai
Mấy chục năm nướng dân làm thí nghiệm
Cộng sản mà em, siêu việt thiên tài!

Bước tiệm tiến...Hoàng Trường Sa dâng bán
Vì ân tình Trung Việt nghĩa anh em
Để kết cuộc chúng ta cùng Tổ Quốc
Xin chớ buồn...vì cộng sản mà em!

Nguyên Thạch



ĐCSVN công dã tràng!













Nguyên Thạch (Danlambao) - Nếu những ứng xử của các quốc gia tiến bộ giàu mạnh nhất thế giới này đồng nhịp và dứt khoát thì liên hiệp của những mầm mốngđỏ sẽ bị phá sản. Khi ông chủ Tàu cộng bị sụp đổ tan tành từng mảnh thì những kẻ tôi tớ như Việt cộng sẽ không còn đứng vững được mà phải cùng chung số phận của chủ nó là điều lôgic. Từ đó, những gì mà Hồ Chí Minh, Nguyễn Phú Trọng cùng ĐCSVN đã cố gắng theo đuổi để giữ vững guồng máy cai trị sẽ được xem như công dã tràng...

*

Xin mượn câu ca dao tục ngữ VN sau đây để nói lên những gì mà ĐCSVN đang làm:

Dã tràng xe cát biển Đông
Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì.

Vào cuối thế kỷ XX, xu hướng của của nhân loại là ủng hộ sự độc lập của các quốc gia thuộc địa ở khắp các châu lục, sự vùng lên để giành lại chủ quyền của dân tộc đó nó không chỉ là những đòi hỏi chính đáng, mà còn là sự thể hiện của tự do, dân quyền và lương tri thời đại.

Nói Với Người CS 11.09.2016

Thưa quí vị đảng viên cộng sản lâu năm và các bạn công an, bộ đội thân mến,

Ngày 15 tháng 8 vừa qua, viên thượng tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Công an kiêm Ủy viên Bộ chính trị, đã đọc tờ tường trình cái gọi là Dự luật Cảnh vệ nhằm tăng cường hơn nữa hệ thống bảo vệ đặc biệt cho giới lãnh đạo chóp bu cộng sản, trong đó có bản thân ông ta. Theo tờ tường trình, những lãnh đạo cao cấp thuộc Bộ Chính trị và Ủy viên Trung ương sẽ được hưởng những chế độ bảo vệ đặc biệt chặt chẽ. Bốn vị trí, tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ và chủ tịch quốc hội, được hưởng chế độ bảo vệ cẩn mật cao nhất. 24 trên 24 giờ, bất cứ nơi đâu, nơi làm việc hay chốn tư gia, trên đường di chuyển hay tại những nơi an tọa, các nhân vật đó đều được các lực lượng cảnh vệ, an ninh canh gác, dẫn đường, khóa đuôi, tuần tiễu vòng trong vòng ngoài để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho tính mạng của họ. Dự luật còn qui định rõ các thức ăn, nước uống, vật phẩm dành cho các đối tượng được bảo vệ đều được kiểm tra, kiểm nghiệm trước khi sử dụng để phòng tránh mọi nguy cơ nguy hại tới sinh mạng của họ. Dự luật này dự tính sẽ mở rộng thêm nhiều đối tượng lãnh đạo cộng sản được hưởng chế độ cảnh vệ, như Bộ trưởng Ngoại giao, Viện trưởng viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao hay Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao. Ngoài ra, các nhân vật cựu tổng bí thư, cựu thủ tướng hay cựu chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội cũng đều được hưởng chế độ cảnh vệ suốt đời. Dự luật này cũng giao trách nhiệm thực thi nhiệm vụ cảnh vệ cho hai lực lượng vũ trang chính là công an và quân đội.

How Time Changes Things...

For some, the time is always the present, and technology seems to mature as they do, slowly over time. But it's enough for us to take a quick look back and realize - we've come a really long way. When you look at these items and how they have changed over the last century, it's amazing how some things have become. And although these items are much more convenient now, some of those older designs had some real craftsmanship and grace to them.
items change over time