Saturday, 3 May 2014

Thổn thức cho Việt Nam Đoàn Văn Toại

Đoàn văn Toại là tay khuấy thủng trời năm xưa ở SG, nay trắng mắt với CS mà bây giờ chỉ than thở thôi sao??? đọc bài này cho biết ăn cơm quốc gia thờ ma CS để cuối đời thấy đau thương mà không làm gì cả sao??? (Đặng Mỹ Dung)

Thổn thức cho Việt Nam - Đoàn Văn Toại
      
Đoàn Văn Toại là một trong một số người trong Ban Chấp Hành của Tổng Hội Sinh Viên Sài gòn vào những năm cuối thập niên 1960-1970. Mê muội tin vào những lời tuyên truyền của Cộng sản, ông Toại gia nhập làm cán bộ nằm vùng, hoạt động cho họ. Lợi dụng sinh hoạt dân chủ của chánh quyền VNCH, tuân theo lệnh của CS, ông hô hào, phát động những cuộc xuống đường,  biểu tình chống đối chánh quyền đương thời. Đến khi chiếm xong Miền Nam, bộ mặt thật, bản chất thật của CSBV đã lộ thật rõ: tàn ác, dã man, gian trá, cướp bóc đã làm cho ông và những người đồng chí của ông vỡ mộng. Chính ông và những đồng chí của ông khám phá thêm bản chất vô lương cùng thành tích giết, và sẵn sàng giết với chủ trương "giết lầm hơn bỏ sót" của CS. May cho ông và một một số đồng chí của ông đã đạt được ước nguyện thoát thân.
      So với những người trong nhóm, sau khi đến bến bờ tự do,  ông Toại còn chút lương tri của con người, đã can đảm lên tiếng thú nhận sự ngây thơ, mù quáng và bài học kinh nghiệm CS của mình. Tuy lời trần tình sám hối nầy được viết và đăng trên New York Time khá lâu, nhưng nhân đại Hội Việt Kiều được CS Hà Nội vừa tổ chức năm 2009, lời mật ngọt, ma mánh của chúng vẫn còn mê hoặc được một số người nên chúng tôi xin đăng lại bài học  ê chề của một người trong cuộc. Bản chất thật của CS không bao giờ thay đổi, "con tắc kè" có thể thay đổi màu nhưng bản chất xù xì của nó vẫn còn nguyên vẹn. (CTNB)
Thổn thức cho Việt Nam
 Đoàn Văn Toại
Khi cộng sản chiếm miền Bắc Việt Nam năm 1954, hàng triệu người đã lũ lượt di cư vào Nam.
Tôi đã tận tai nghe nhiều câu chuyện về sự đau khổ tột cùng của họ. Nhưng cũng như nhiều người miền Nam lúc ấy, tôi đã không tin vào những câu chuyện đó. Cả về sau này, tôi cũng đã không tin về những câu chuyện được kể trong tác phẩm Quần Đảo Ngục Tù (The Gulag Archipelago) của văn hào Solzhenitsyn. Tôi không tin vì cho rằng đó là những luận điệu tuyên truyền chống Cộng. Nhưng vào năm 1979, tôi đã cho xuất bản cuốn sách Việt Nam Ngục Tù của chính tôi. Liệu những người đã từng nếm trải những kinh hoàng dưới chế độ cộng sản có bao giờ thử thuyết phục những người không có cái kinh nghiệm này?  
Kể từ năm 1945, năm tôi ra đời tại huyện Cái Vồn thuộc tỉnh Vĩnh Long, một tỉnh lỵ cách Sài Gòn 160 km về hướng Nam, cho đến khi ngày tôi rời Việt Nam vào tháng 5/1978, tôi chưa từng một ngày vui hưởng hoà bình. Căn nhà gia đình tôi đã bị đốt 3 lần trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Trong suốt cuộc đời niên thiếu, tôi đã phải theo cha mẹ di tản từ làng này sang làng khác để tránh tên bay đạn lạc. Cũng giống như những người Việt Nam yêu nước khác, cha mẹ tôi cũng tham gia kháng chiến chống Pháp. Khi tôi lớn lên, tôi lại tận mắt chứng kiến các nông dân đã bị các quan chức địa phương của chính quyền Sài Gòn áp bức ra sao, và họ đã phải chịu những cuộc oanh tạc tàn khốc của quân Pháp như thế nào. Tôi đã học trong lịch sử sự chiến đấu kiên cường của dân tộc chống lại ách đô hộ ngàn năm của giặc Tàu rồi đến các cuộc kháng chiến gian khổ chống ách thống trị trăm năm của giặc Tây. Với hành trang đó, tôi và các bạn đồng lứa đã lớn lên cũng với nỗi căm thù sự can thiệp của ngoại bang.

Hội thảo về Tự do thông tin cho quê hương Việt Nam

VRNs (03.5.2014) – Washington. DC- Nhân ngày Quốc tế về Tự do thông tin – tự do báo chí Quốc tế, đài Á Châu Tự Do (RFA), các tổ chức phi chính phủ, Bộ ngoại giao Hoa Kỳ, Đảng Việt Tân và các báo đài tại Hoa Kỳ tổ chức buổi hội thảo với chủ đề “Hướng đến một nền báo chí độc lập cho Việt Nam”. Đến tham dự buổi hội thảo có bà Libby Liu, ông Dan Southerland ban giám đốc của RFA, ông Scott Busby Phó thứ trưởng bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ông Jonathan Fox đại diện NGO Access, ông Đổ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân, bà Meredit Whittaker đại diện công ty Google và nhiều ký giả từ các báo đài khác như SBTN, Chân trời mới… và đặc biệt có sự tham dự của 6 bloggers và ký giả độc lập đến từ Việt Nam là blogger Nguyễn Tường Thụy, Blogger Tô Oanh, Blogger Nguyễn Đình Hà, Nghệ Sỹ Kim Chi, Phóng viên độc lập Ngô Nhật Đăng và phóng viên VRNs Lê Thanh Tùng.
Trước khi vào phần mở đầu anh Hoàng Tứ Duy thông báo cho tất cả mọi người hiện diện trong hội trương một tin vui là ở Việt Nam nhóm truyền thông VRNs vừa tổ chức thành công một cuộc hội thảo về tự do thông tin, tự do báo chí cho Việt Nam
Mở đầu buổi hội thảo là phần trình bày của 6 bloggers và ký giả độc lập đến từ Việt Nam, các blogger và ký giả độc lập đã lần lượt nói lên thực trạng của nền báo chí tại Việt Nam hiện nay và những hệ lụy của nó. Rõ ràng ở Việt Nam hiện nay chưa có nền báo chí độc lập, hệ thống báo chí hiện nay do sự quản lý của đảng Cộng Sản, tất cả thông tin đăng tải đều do sự kiểm duyệt chặt chẽ, các phóng viên lề Đảng không được phép nói lên chính kiến của mình mà chỉ được nói được viết được đăng những gì do Đảng cho phép; Các bloggers và ký giả độc lập khi cố gắng nói lên chính kiến thực tế về tình hình xã hội Việt Nam thì bị trù dập, sách nhiễu và thậm chí bị bỏ tù.

LỬA PHƯỢNG - Trần thị LaiHồng

image001
Lửa Phượng, photoshop VõĐình AnhDuy

LA  PHƯNG
                       Trn th LaiHng

Cuối tháng Năm. Tháng Năm chưa nằm đã sáng. Dậy sớm. Ra hiên trước đón không khí trong lành ban mai. Cỏ cây còn mơ màng ẩn hiện trong ánh sáng trắng mờ nhạt thoáng dịu hồng đọng trên vòm cây xanh trước ngõ. Tàng cây nổi bật trên nền mái đỏ ngôi nhà bên kia đường và nền trời còn trắng đục. Con lộ cát sỏi trắng xô xố tưởng có tuyết phủ nhẹ.

Vài cánh cò liệng qua, đáp xuống vạt cỏ. Màu trắng nổi bật lên nền xanh. Có tiếng chim hồng y lảnh lót. Ngước mắt nhìn, hình hồng y đỏ rõ nét trên cành lá lục. Và phút chốc mặt trời vụt đáp tiếng chim gọi: cây cành bùng sáng những tia bình minh hồng vàng rạng rỡ, soi rõ mấy chùm hoa đỏ rực: Phượng!  
Chỉ mới mấy chùm lác đác, mà rưng rức một niềm đau xé lòng...

Hè về!  Hè về!!! 

VÌ EM CÓ CÁI LẠ LÙNG BÊN TRONG - Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bùi Giáng có những câu thơ nhiều khi làm ta giật mình. Có những câu thơ làm ta ray rứt, lại có những câu thơ làm ta ngẩn ngơ. Một đời lận đận đo rồi đếm / Mỏi gối người đi đứng lại ngồi đã chẳng làm ta giật mình nhìn lại với bao nỗi đếm đo lận đận của mình đó sao? Và có lẽ cũng nên “nhâm nhi” thêm vài câu thơ nữa của ông viết về cái đẹp nhân mùa hoa hậu này cũng hay: 
Em ơi em đẹp vô cùng
Vì em có cái lạ lùng bên trong
Bùi Giáng

Cái lạ lùng bên trong là cái gì vậy? Chẳng lẽ Bùi Giáng có cách nhìn của các thầy thuốc, nhìn con người “xuyên thấu” với môn cơ thể học, môn hình ảnh học với nào dao nào kéo, nào siêu âm bốn chiều, nào chụp cắt lớp? Chắc chắn là không rồi vì ông là một nhà thơ. Hẳn là ông muốn nói đến cái đẹp tâm hồn, khác với cái đẹp thể chất bên ngoài, và chính cái đẹp bên trong đó, nó mới lạ lùng làm sao: chính nó mới quyết định thế nào là cái đẹp của một người con gái! 

30/4: 'Quốc gia thua để thắng, CS thắng để thua'


Ðúng 39 năm trước đây (1975-2014), ngày 30 tháng 4 năm 1975, cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng giai đoạn 2 tại Việt Nam đã chấm dứt sau 21 năm diễn biến khốc liệt (1954-1975).
   
Sau cuộc chiến, đã có nhiều cách lý giải và đánh giá về sự kết thúc chiến tranh Việt Nam một cách không bình thường. Riêng chúng tôi, nhân ngày 30 tháng 4  lần thứ 39 hôm nay, chỉ xin nhắc lại một cách đánh giá tổng quát đã được đưa ra chỉ vài năm sau cuộc chiến chấm dứt (1), để quý độc giả cảm nghiệm xem có đúng với những gì đã và đang xây ra trên thực tế hay không. Ðó là ý nghĩa lịch sử về Ngày 30-4-1975: “Quốc gia thua để thắng, Cộng sản thắng để thua”. Vì sao?
       

Friday, 2 May 2014

Vĩnh biệt huyền thoại

Le_vieng_Dai_tuong_Vo_Nguyen_Giap
Nhìn dòng người xếp hàng chờ viếng Ông trên đường phố Hà Nội, gợi tôi nhớ đến hình ảnh người dân Bắc Hàn than khóc trong tuyết lạnh trên đường phố Bình Nhưỡng để chia tay với vị lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật.
Tôi lớn lên ở vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng. Đến tuổi đi bộ đội thì cuộc nội chiến đẫm máu Bắc – Nam kết thúc. Nhưng bất hạnh thay, chiến tranh vẫn không buông tha đất nước này. Thế hệ chúng tôi phải tham dự vào một cuộc chiến kế tiếp nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam. Đảng gọi chúng tôi là “Quân tình nguyện”. Thế giới gọi chúng tôi là “Quân xâm lược”. Bốn năm trong đội quân do Ông chỉ huy, là khoảng thời gian đủ dài để tôi suy ngẫm về sự tàn bạo của chiến tranh và những trò đùa trên số phận con người.

HUỲNH THỤC VY ĐIỀU TRẦN TẠI QUỐC HỘI HOA KỲ


Hôm nay tôi vô cùng vinh hạnh được chia sẻ tâm tư với quý vị. Thay mặt Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, tôi xin cám ơn quý bẵng hữu đã cho tôi cơ hội tuyệt vời này. Sự ủng hộ của quý vị từ những ngày đầu thành lập và trong lương lai chắc chắn sẽ giúp chúng tôi hoàn thành các cam kết của mình một cách tốt đẹp nhất. Xin đa tạ tất cả quý vị.
Huỳnh Thục Vy

San Francisco 2014: Xé cờ đỏ sao vàng trong cuộc biểu tình ngày 30 tháng Tư năm 2014


Lúc 11 giờ sáng ngày 30 tháng Tư năm 2014, một cuộc biểu tình rầm rộ đã diễn ra trước Lãnh sự quán CSVN tại số 1700 đường California, thành phố San Francisco với đông đảo đồng hương đổ về đây từ các thành phố: San Francisco, San Jose, San Rafael, San Leandro, Oakland, Sacramento v.v...

Cuộc biểu tình được tổ chức bởi: Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc California, Hội HO/SF, Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California với mục đích để bày tỏ thái độ dứt khoát không chấp nhận sự cai trị của Đảng CSVN trên quê hương Việt Nam, để tố cáo trước dư luận quốc tế về những vi phạm nhân quyền trầm trọng của nhà cầm quyền cộng sản tại Việt Nam và để vạch trần âm mưu bán đất dâng biển cho Trung Cộng của Đảng CSVN nhằm củng cố chế độ độc tài qua chủ trương hèn với giặc, ác với dân, triệt tiêu lòng yêu nước của mọi thành phần trong xã hội Việt Nam.

Mặc dù là ngày thường phải bận đi làm việc tại các công sở, hãng xưởng nhưng vẫn có khoảng 150 đồng hương đã có mặt với rừng cờ vàng 3 sọc đỏ, các banner với các hàng chữ: Tưởng niệm Quốc hận 30 Tháng Tư, đả đảo CSVN buôn dân bán nước, Việt Cộng hèn với gặc ác với dân v.v...

Sài Gòn Của Tôi (Saigon of Mine)

Diễn văn đọc trong lễ tưởng niệm tướng Nguyễn khoa Nam tại Houston, Texas ngày 4 tháng 5 năm 2008

Kính thưa liệt quý vị,
Kính thưa quý chiến hữu các cấp của QLVNCH,
Thưa quý bạn trẻ,
            Trong gian phòng ấm cúng hôm nay chúng ta tưởng niệm các anh hùng vị quốc vong thân và đặc biệt là kỷ niệm lần thứ 33 húy nhật của thiếu tướng Nguyễn khoa Nam. Vói vô vàn xúc động, tôi linh cảm anh linh của các vị quá vãng phảng phất đâu đây mặc dầu chúng ta không trông thấy, như thi hào Victor Hugo có nói “Les morts sont des invisibles mais non des absents.”
            Gần gủi hơn, bên kia đường Bellaire, đài kỷ niệm chiến sĩ Việt Mỹ và quân cán chính bỏ mình vì tổ quốc đang chứng giám.
            Câu nói đầu tiên của tôi là tôi xin cám ơn ban tổ chức đã cho tôi cơ hội hiếm có để nói đôi giòng về lịch sử cận đại của Việt Nam và sự thật về việc tuẩn tiết của Thiếu tướng Nguyễn khoa Nam, tư lệnh Quân đòan IV kiêm vùng IV chiến thuật.
           

Thư Đông Kinh 1/5/2014

Kính gửi quý vị,
Xin gửi quý vị

Thư Đông Kinh 1/5/2014

Nhận và có ý kiến gì xin cho biết.
Kính chúc quý vị luôn vui mạnh.
Đ T Minh

ĐÃ ĐẾN THỜI CSVN SỤP ĐỔ, MỸ TÍCH CỰC DẤN TỚI... MẤY LÁ BÀI MỚI CỦA MỸ Ở VIỆT NAM

Hà Nhân Văn
Sau khi bộ Ngoại giao Hoa Kỳ long trọng trao giải thưởng "Phụ nữ dũng cảm" trên thế giới cho Tạ Phong Tần, Uncle Sam lật một lá bài nho nhỏ trên bàn, phe Thái thú Nguyễn Phú Trọng hụt hẫng, vô phương phản bác: Phó Đô đốc (3 sao), bộ Tư lệnh Tuần duyên Hoa Kỳ trong một hội nghị, tuyên bố tuần duyên Hoa Kỳ sẵn sàng giúp VN, bảo vệ ngư dân VN đánh cá xa bờ trong hải phận trên biển Đông. Tin này loan tải qua đài VOA và RFA, như điện giật, như sấm chớp loan nhanh khắp miền duyên hải VN với hơn 5 triệu ngư dân đang khốn khổ ở ngõ cụt xa bờ do các tàu hải giám TC bắn phá ngăn cản, đang bừng bừng sống dậy coi "ông Mỹ" như Thần biển cứu độ. Những lời đồn đại thêm hoa lá cành như trận gió Nồm thơm mùi sinh khí mới trên sinh lộ mới giữa biển cả: "Tàu Mỹ sắp tới bảo vệ ta, bà con ơi!" Một vị linh mục cao niên ở Qui Nhơn cho biết như thế. 

Nhân cách và lòng tự trọng của ca sĩ....

Nhân chuyện một nữ ca sĩ Việt Nam hải ngoại về Hà Nội hát,Xin mời bà con đọc 2 bài dưới nói về hai Danh Ca xứ người.Một là của xứ Cuba lưu vong. Hai là của Đài Loan. Xin mời bà con thưởng lãm và thẩm định về nhân cách và lòng tự trọng của ca sĩ .
_________________________________ 

Nguồn:DCV

1-Gloria Estefan

Giọng ca của Gloria Estefán vượt giới hạn không gian. Và hơn cả âm nhạc, bà là một phụ nữ có tư cách: Yêu gia đình, trung thành với tổ quốc và lý tưởng tự do dân chủ, và luôn là người con bất khả phân ly của cộng đồng người Cuba tại Florida tỵ nạn cộng sản.

Ca sĩ Gloria Estefán sinh ngày 1/9/1957 tại thủ đô Havana, Cuba. Trước khi Cộng sản cướp chính quyền, cha bà, Ông José Fajardo là một quân nhân trong quân đội Cuba .Sau đó gia đình bà phải di tản sang Mỹ ; lúc đó Gloria Fajardo mới 2 tuổi.

Ông José Fajardo sau đó đã là một trong 1,300 tay súng người bản xứ Cuba chỉ huy đổ bộ lên vịnh Girón ở Bahía de Cochinos (vịnh Con Heo) ngày 17/4/1961 để giải phóng quê nhà. Cuộc hành quân bị thất bại. Số tù binh này, trong đó có ông José Fajardo đã được Mỹ chuộc lại. Sau đó ông Fajardo sang Việt Nam chiến đấu chống Việt Cộng. Khi trở về, ông bị bệnh và trở thành gánh nặng cho vợ và cô con gái Gloria.


Đọc Báo Vẹm 370 do Nguyên Khôi và Hoàng Tuấn phụ trách

Tưởng Niệm 30- 4- 2014 tại Paris by bichxuanparis


Ngày 30.4.2014 Nhóm VDCV sẽ đi từ Vitry sur Seine, đến Pont de l'Alma lúc 12:00 giờ để cùng đồng hương tuần hành đến địa điểm biểu tình Tưởng Niệm ngày Quốc Hận 30.4.1975 do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp tổ chức từ 14:00 đến 16:00giờ. .

Nhóm Vinh Danh Cờ Vàng Hòa Lan và Đồng bào TNCSVN Biểu tình ngày thứ tư 30/4/2014 tại Paris. Chương trình diễn ra thật cảm động và cho thấy những tấm lòng yêu nước vẫn luôn hướng về Quê Hương Việt Nam để yểm trợ đồng bào trong nước đang đấu tranh cho một Quê hương hồi sinh để ngày mai không còn chủ nghĩa CS trên đất nước Việt Nam thân yêu!
Đấu tranh không ngừng để:

"Cho đêm đen chìm vào dĩ vãng
Cho mặt trời lại mọc trên Quê Hương"-TN.

Thiên Kim kính chuyển.

Trần Nhật Kim: Hệ lụy của chính sách “Trăm năm trồng người” của HCM


Giáo dục VN. Ảnh chỉ mang tính minh họa. Nguồn Dân Trí
Giáo dục VN. Ảnh chỉ mang tính minh họa. Nguồn Dân Trí
Khi ông Hồ Chí Minh đọc được học thuyết Mác-Lênin đã cho rằng đây là con đường đưa tới giải phóng dân tộc, mặc dù ông chưa thấu đáo về nội dung của chủ thuyết này.  Ông gia nhập đảng cộng sản Pháp, sau đó được giới thiệu với đảng cộng sản Nga.  Ông trở thành một cán bộ có lãnh lương của Quốc tế cộng sản, vì họ cần một cán bộ hoạt động tại vùng Đông Nam Á Châu.  Khi về nước, ông Hồ thành lập nhóm Việt Minh tại hang Pác Bó thuộc tỉnh Cao Bằng, miền Bắc Việt Nam.  Ông Hồ nhắm tới thế hệ trẻ và đề ra chính sách: “Mười năm trồng Cây, Trăm năm trồng Người.”

Thursday, 1 May 2014

Lỗi cũng tại do chúng ta mà ra

Nguyễn Dư (Danlambao) - Khi đề cập đến sự phát triển của một quốc gia, người ta có thể nghĩ và nhìn thấy ngay đến thuộc tính của dân tộc đó. Thí dụ như khi nói đến nước Nhật thì chúng ta biết họ là một dân tộc có tinh thần trách nhiệm và có tính kỷ luật khá cao. Tương tự, khi nói về sự phát triển của nước Đức thì dân tộc này cũng gần giống như thế. Đây là hai quốc gia cần phải để làm gương cho chúng ta học hỏi.

Bài Viết của con gái về Tháng Tư Đen

Kính tặng bố Phạm Gia Đại yêu dấu!

Đã mấy mươi mùa tháng Tư trôi qua, những hình ảnh hỗn loạn của ngày ấy vẫn còn thấp thoáng ẩn, hiện trong tôi. Chúng ẩn dật khi tôi bận bịu với đời sống nhưng lại hiện thân khi ai đó chạm nhẹ vào nơi chúng đang trú ẩn.  Thế là chúng ùa ra như những kẻ phản loạn trên đường phố.  Tôi nuôi dưỡng chúng vì chúng vô tội.  Nếu không nương náu bên tôi thì chúng cũng sẽ bay đi như những cánh chim biển,  lạc loài cô đơn.

Ngày ấy, tôi chưa đầy năm tuổi.  Căn nhà nhỏ, nằm gọn một góc sau chùa của Ngoại là nơi mà gia đình tôi đã tạo dựng một mái tranh bình yên, đơn điệu, có chiếc xích đu dưới bóng râm của cây mận, cây xoài được bao quanh bởi chiếc hàng rào gỗ trắng xinh xắn.  Mỗi buổi chiều, hai chị em tôi được mẹ tắm rửa sạch sẽ, tóc chải láng mướt ngồi trên xích đu đong đưa chờ bố đi làm về.... ngày ấy còn đâu.

Bắt đầu vào những đêm tôi bị giật mình tỉnh giấc khi bố tôi nghe đạn pháo kích, e ngại đem hai đứa nhét xuống gầm giường, tưởng chừng là nơi trú ẩn an toàn vào lúc ấy. Trong bóng  đêm, nằm úp dưới sàn gach bông mát ruợi, tôi lại vui mừng ngủ tiếp mặc pháo nổ, đạn bay, ai nào hay.  

Một buổi sáng, tôi bị xốc lên xe với em trai, bố mẹ trông thật vội vã và lo âu.  Xe chợm được vài bước thì tiếng khóc của dì Út vang lên từ phía sau.  "Anh chị cho em đi với", dì Út lúc ấy hình như mười sáu trăng tròn. Ông bà ngoại thì cố thủ giữ chùa, dì Út lên xe cùng tôi nhưng định mệnh dì, cháu phải sau bao mươi năm sau mới đoạn tụ lại nhau.

Chuyến xe ra đi nhưng cuối cùng cũng trở về lai căn nhà nhỏ bên góc chùa. Dì Út sau đó vài năm đã ra đi trót lọt trên một con tàu nhỏ.  Bố tôi thì “vinh hạnh” hơn, có “quan” đến thăm, “xe lính” hẳn hoi, mời trình giấy tờ tại nhà trông oai lắm. Tôi nhớ bố bảo mẹ và tôi là đi ba hôm rồi về. Tôi không có khái niệm gì cả. Đứa trẻ chưa lên năm như tôi làm sao hiểu được ba hôm là gì. Trời ơi! ba hôm là một quãng đời người. Năm đó! bố tôi là một thanh niên đầy nhựa sống của tuổi ba mươi.  Me tôi trẻ hơn hai tuổi, ôm con ở lại với những cạm bẫy xung quanh.  

Tôi bắt đầu hiểu dần thiếu cha, không bố là như thế nào.  Xung quanh tôi, trong ngôi chùa gia đình chỉ có ông ngoại là đàn ông. Tất cả đàn ông trong họ chắc cũng giống bố tôi thôi, biệt tăm đâu mất. Tôi bắt đầu biết cách cảnh giác khi đêm xuống. Tôi không thích những người đến hỏi han mẹ tôi về lý lịch bố tôi. Chúng nhìn ngổ ngáo và không đàng hoàng. Tại sao có một tờ lý lịch mà hỏi mãi thế.  ại sao lại phải lập đi lập lại, tôi nhớ đến thuộc lòng.  

Những ngày còn lại là tình bố con qua trang thư tay hay dấu bưu điện nhòe nhoẹt và những chuyến thăm nuôi Nam xuyên Bắc. Tôi nhìn thấy ông ngoại khóc khi ăn cơm nhắc đến bố tôi cùng những người con trai của ông. Tôi thương bà nội cặm cụi giã ruốc cho mẹ và tụi tôi đi thăm nưôi bố. Tôi nhớ chuyến xe lửa đầu tiên ra Bắc, tôi bị mất chiếc dép trên xe ga cũng vì tên bán bánh xỏ chân mang vào, trong lúc tôi ngồi co ro trên ghế.  Mất dép thì nhằm nhò gì, có những cái mất mà không gì đánh đổi lại được.    

Những năm tiểu học, trung học là những năm tháng tôi sống trong lý lịch u tối. Tôi được xếp trong thành phần "cao nhất" lớp-hạng 4- ngang hàng với trộm, cắp vì cả trường chỉ còn bố tôi là “học mãi không thôi mà chưa chịu về”.

Chuyến đi thăm nuôi bố tôi rút ngắn lại từ Bắc về Nam.  Đó là những năm tôi đang dự bị ở trường Tổng Hợp. Thư nào Bố gởi về, tôi cũng nhận được lời giáo huấn, "thờ cha không chồng".  Ông chỉ sợ tôi vớ phải "lá còn xanh như anh đang còn trẻ" thì quả thật ba họ "được nhờ". Tôi cũng yêu đương nhăng nhít nhưng tờ gia phả nặng nề quá, nên chỉ dám qua cầu gió bay.

Ngày ấy cũng đến, mười bảy năm sau, chàng thanh niên ba mươi tuổi trở về với bao nhiêu đổ nát của tuổi thanh xuân.  Tôi chớm qua hai mươi, đón bố không biết nên khóc hay cười.  Mười bảy năm, thử hỏi nửa đời người. Hơn một năm sau, gia đình tôi định cư tại Cali, Hoa Kỳ. Ngày ra đi, Bố tôi chỉ mong vào phòng cách ly thật sớm.  Mẹ, tôi và em tôi thì ray rứt, bịn rịn "đủ thứ chuyện".   Bố tôi không ngừng quan sát chỉ sợ phút chốc có anh chàng nào "áo còn xanh nhưng anh không còn trẻ" kéo tôi ở lại thì hởi ôi " Công cha như núi Thái Sơn" còn đâu.

Cánh cửa máy bay khép lại, những hình ảnh người thân, bạn bè mang theo tôi cao vút cho đến khi không còn thấy nữa. Bao nhiêu năm trôi qua tôi cũng như cánh cửa máy bay, khép lại những gì đã qua. Như đứa trẻ lên năm thưở ấy, tôi khóc một lần rồi thôi nhưng sao tôi vẫn không quên được Ngày Ấy.  Có người bảo tôi nhớ dai là kẻ thù dai, con trai không thích. Ấy thế mà tôi lại thích các đấng mày râu, đàn ông làm nên lịch sử. 


Con Gái,
Phạm Đỗ Quỳnh Trâm

Ghi Chú:
Cháu Trâm hiện rất bận rộn với công việc của một RN trên San Jose, chồng cháu là một engineer làm cho hãng Intel và bây giờ Tesla và hai con trai 10 và 4 tuổi. Her hands are full nhưng đã viết được bài này làm cho tôi rất ngạc nhiên và cảm động. Xin chia sẻ với quý anh chị về các con cháu của các H.O đã phải chịu bao cảnh kỳ thị dưới chế độ Cộng Sản sau khi Bố Mẹ của các cháu phải vào tù "tập trung"- Sau ngày Saigon sụp đổ .
PGĐ

Phúc trình thường niên của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo Trên Thế giới yêu cầu đưa Việt Nam vào danh sách CPC

**************************************************************************************************************************************
Logo IBIBPhòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : 
pttpgqt@gmail.com
Web : http://www.pttpgqt.net - Facebook: https://www.facebook.com/queme.net
**************************************************************************************************************************************
 
 
THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TPARIS NGÀY 1.5.2014
Phúc trình thường niên của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo Trên Thế giới yêu cầu đưa Việt Nam vào danh sách CPC và nêu trường hợp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị đàn áp



PARIS, ngày 1.5.2014 (PTTPGQT) - Hôm qua, ngày 30.4, Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới (US Commission on International Religious Freedom) đã công bố bản Phúc trình Thường niên về tình hình tự do tôn giáo trên thế giới. Và đề nghị Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đưa 8 nước vào “danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm” (CPC, Contries of Particular Concern). Đây là bản phúc trình thứ 18 từ khi Ủy hội thành lập năm 1998.

Thiếu tá phi công VNCH Lý Bửng lái L19 đáp xuống HKMH USS Midway



Cú đáp lịch sử trên tàu sân bay

Thiếu tá Lý Bửng và cú đáp lịch sử trên tàu sân bay USS Midway trong ngày lịch sử 30-4-1975.

Một phi công chưa từng đáp máy bay xuống hàng không mẫu hạm bao giờ, lại chở quá tải trên chiếc máy bay không đủ điều kiện để đáp trên tàu sân bay, không có radio liên lạc với đài không lưu của tàu, nhưng đã đáp thành công trên tàu sân bay vào ngày 30-4-1975.