Trong mấy
tuần qua, sư kiện Việt Khang được đến Mỹ làm xôn xao dư luận hải ngoại, khiến
lòng tôi không khỏi bùi ngùi khi nghĩ đến một người bạn cùng đấu tranh với anh,
bị bắt cùng anh, hiện đang còn sống ở Việt Nam với ước mơ một lần được đặt chân
đến Mỹ. Nhưng hình như anh đã bị lãng quên. Đó là nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình.
Việt Khang là một
thanh niên có tài, và có lòng yêu nước. Điều đó chứng tỏ trong những ca khúc đấu
tranh của anh mà trong đó "Anh Là Ai?" và "Việt Nam Tôi Đâu? là
hai bản nhạc dậy lên tình yêu nước tha thiết, rúng động hàng triệu con tim
trong cũng như ngoài nước."Anh Là Ai?" được sáng tác vào khoảng tháng
8/2011, trong thời điểm chống Trung Cộng của người dân Việt đang lên cao và đã
bị nhà cầm quyền cộng sản đàn áp dã man. Hình ảnh đó đã chạm vào trái tim chàng
nhạc sĩ yêu nước, thương dân. Đồng hành với anh còn có nhạc sĩ Trần Vũ Anh
Bình, cũng sáng tác rất nhiều ca khúc đa dạng hơn. Tuy nhiên, mỗi tác phẩm được
ra đời, như những đứa con, đều có số phận riêng của nó.
"Anh Là
Ai?", "Việt Nam Tôi Đâu?" của Việt Khang cùng 12 bài hát khác của
Trần Vũ Anh Bình (trong đó có 3 bài viết chung với Việt Khang) được chuyển ra hải
ngoại cho Vũ Trực. Vũ Trực giao cho Thu Sương ở Pháp Quốc (Hạt Sương Khuya, người
yểm trợ cho Tuổi Trẻ Yêu Nước). Thu Sương là người trình bày hai nhạc phẩm này
đầu tiên ở hải ngoại. Sau đó Thu Sương gửi cho Trúc Hồ, nhưng hai bài hát này bị
Trúc Hồ làm ngơ (Trúc Hồ không trả lời). Khi chiến dịch thỉnh nguyện thư của
đài SBTN được tung ra vào đầu tháng 3 năm 2012, Vũ Trực có tham dự cùng Trúc Hồ
và Việt Dũng. Vũ Trực cũng nhờ Trúc Hồ
và Việt Dzũng giúp phổ biến những nhạc phẩm này nhưng không thành. Sau đó, Vũ Trực tìm đến Phong Trào Hưng Ca Việt
Nam (PTHCVN) nhờ phổ biến chung với những nhạc phẩm đấu tranh khác của Hưng Ca.
Phong Trào Hưng ca ra thông cáo sẵn sàng cùng đồng hành với Tuổi Trẻ Yêu Nước
muốn phổ biến và ra CD chung với những nhạc phẩm của Việt Khang và Trần Vũ Anh
Bình. Trong lúc anh em Hưng Ca đang còn thảo luận thì Việt Dzũng lên tiếng,
"Nếu nhạc hay thì Trúc Hồ đã làm rồi chứ đâu cần tới PTHCVN". Vì chuyện
này PTHCVN có chút lủng củng nội bộ. Vũ Trực tự ái rút lại lời yêu cầu. Và mang
những nhạc phẩm này nhờ ban Tù Ca Xuân Điềm, nhưng cũng không thành. Cuối cùng,
Vũ Trưc liên lạc với phóng viên Nghê Lữ tại San Jose và được phóng viên Nghê Lữ
cùng cô Hạ Vân và ông Mai Khuyên tình nguyện đứng ra làm ban tổ chức giới thiệu
Dòng Nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước tại San Jose, California. Vì nhu cầu cần nghệ sĩ chuyển tải nhạc đấu
tranh, Vũ Trực gửi thư mời tổ chức Liên Kết tham gia. Lời yêu cầu duy nhất của
Tuổi Trẻ Yêu Nước là chuyển tải miễn phí những ca khúc trong bản cáo trạng của
hai nhạc sĩ trẻ đến đồng hương khắp nơi ở hải ngoại và chuyển ngược về trong nước. Liên Kết nhận lời. Thế là phóng viên Nghê Lữ ở
San José đứng ra tổ chức một buổi ca nhạc để hát những ca khúc của Việt Khang
và Trần Vũ Anh Bình, với sự tham gia của anh em trong Liên Kết, gồm nhạc sĩ Huỳnh
Công Ánh, Kim Sơn, Như Hoa và Thu Sương từ Pháp qua. Chính vì thế nhóm
"Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam Tự Do" (gọi tắt
là Liên Kết) ra đời do nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh (anh cũng là thành viên trong
PTHCVN) và một số anh chị em sáng lập. Sau đó, Liên Kết có tổ chức nhiều buổi
trình diễn miễn phí các nơi, để phổ biến những nhạc phẩm này. Tiền túi tự bỏ
ra, kể cả chi phí di chuyển và chi phí tổ chức. Kèm theo đó, Liên Kết cho ra mắt
sách và CD để lấy tất cả những số tiền thu được (không trừ chi phí) giúp Việt
Khang, Trần Vũ Anh Bình và các anh em đấu tranh khác trong nước.
Vì phương tiện hạn
chế, Liên Kết không "đẩy" những bài hát của Trần Vũ Anh Bình lên được.
Tuy nhiên, tháng 12/2011, Võ Minh Trí (Việt Khang) và Trần Vũ Anh Bình bị kết
án tù vì 14 ca khúc (Trần Vũ Anh Bình có tên trong 12 nhạc phẩm với bút hiệu Trần
Nhật Phong). Trong bản cáo trạng, có bài "Quê Hương Ngày Về" được
sáng tác tháng 7/2011, bởi ba người Vũ Trực, Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình
(theo người viết được biết lời ca khúc này là của Vũ Trực, vì Vũ Trực không có
khả năng viết nhạc, hơn nữa lời của bài hát này mở đầu bằng "Ta là người
xa Quê Hương, ta là người đang tha phương...". Đây là ca khúc bị kết án nặng
nề nhất vì có câu "Dựng cờ vàng sọc đỏ quê hương, màu cờ vàng sọc đỏ yêu
thương...". Việt Khang bị tù 4 năm và 2 năm quản chế (Việt Khang xác định
trong cuộc phỏng vấn của SBTN là 3 năm quản chế chứ không phải 2 năm). Trong
khi Trần Vũ Anh Bình bị tới 6 năm tù và 3 năm quản chế.
Thế mới thấy cái
"tội" của Trần Vũ Anh Bình nặng hơn Việt Khang nhiều. Vì những lời lẽ
bốc lửa không những chống Trung Cộng, còn chống trực diện CSVN trong 12 ca khúc anh viết, làm nhà cầm quyền
cộng sản Việt Nam giận tái mặt.
Tháng 8/2011 Việt
Khang và Trần Vũ Anh Bình bị bắt lần thứ nhất. Đến tháng 12/2011 cả hai bị bắt
lại. Và tháng 12/2012 bị tuyên án tù. Khi Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị bắt
lại lần thứ hai (tháng 12/2011), dư luận lại nổi lên một làn sóng ủng hộ hai nhạc
sĩ bị bắt giam vì những tác phẩm của mình. Sau đó, đến năm 2012 Trúc Hồ mới chú
ý và lên Youtube tìm lại hai bản bản nhạc của Việt Khang (mà Trúc Hồ đã lãng
quên) do chính Việt Khang trình bày (*). Và "Anh Là Ai?", "Việt
Nam Tôi Đâu?" được hát trên sân khấu Asia, được đầu tư, phối khí kỹ càng
và với giàn ca sĩ hùng hậu, cùng với bản án tù của Việt Khang đã làm hai bài
hát này bay cao hơn, xa hơn đến với đồng bào đang ủng hộ Việt Khang khắp nơi
trên thế giới.
Còn Trần Vũ Anh
Bình cùng chung số tù với Việt Khang nhưng khác phận, những bài hát của anh
cũng thế, cũng lu mờ như số phận của anh. Trong khi Việt Khang được báo chí và
truyền thông hải ngoại thổi bùng lên như một ngọn lửa tỏa sáng, thì Trần Vũ Anh
Bình vẫn phải sống trong bóng tối với ước mơ nhỏ nhoi là được qua Mỹ một lần để
được đứng dưới tượng dài Việt Mỹ mà tri ân những người lính Việt Nam Cộng Hòa,
tri ân đồng bào hải ngoại đã từng đứng đây cầu nguyện cho anh và Việt Khang khi
cả hai bị bắt vào tù. Anh cũng còn một ước mơ nữa là được thực hiện một cuốn CD
nhạc của anh ở hải ngoại, kiếm chút tiền về hát ở nhà thờ Chúa Cứu Thế cho các
anh Thương Phế Binh VNCH nghe, và giúp đỡ các anh ấy chút vật chất cũng như
tinh thần.
Ước mơ ấy tưởng là
bình thường, nhưng đối với anh chỉ là ước mơ không bao giờ với tới được, vì lấy
ai vận động cho anh? Trong khi báo chí và các phương tiện truyền thông thì như
con dao hai lưỡi. Nó có sự bất công và tàn nhẫn của nó. Nó có thể nâng người
này lên cao, gạt người khác ra ngoài hoặc có thể đưa người khác xuống tận bùn
dơ bằng những màn chụp mũ, mạ lị....
Ngày ra tù Trần Vũ
Anh Bình tìm đủ mọi cách để Liên lạc Việt Khang, rủ Việt Khang đi uống cà phê,
nhưng không thấy Việt Khang trả lời. Qua tới Mỹ, Việt Khang mới nhắc sơ một
chút về Trần Vũ Anh Bình trong một cuộc phỏng vấn do đài SBTN thực hiện.
Việt Khang là tay
chơi trống trong nhóm. Nhạc lý không vững bằng Trần Vũ Anh Bình. Chính Trần Vũ
Anh Bình đã khuyên Việt Khang nên học thêm về nhạc. Hai người đã từng sáng tác
chung với nhau mấy bài, trong đó có bài "Dòng Máu Anh Hùng" (sáng tác
vào tháng 7/2011) có những câu "Quê hương mình đang rướm máu. Xin hãy góp
lại giọt máu tuổi trẻ Việt Nam. Cùng lên tiếng Việt Nam Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền...".
Và bài "Oai Hùng Đất Việt" (7/2011) là bài hát nhằm kêu gọi thanh
niên đứng lên bảo vệ đất nước trước nguy cơ xâm lược của giặc Tàu: ".. Khi
giọt máu đào Việt Nam tuôn đổ. Tuổi trẻ hỡi đứng lên theo gương tổ tiên... Khi nước non giờ đây
đang bị xâm lấn...".
Nói như thế, bạn bè
cùng chung hoạn nạn không hẳn là cùng chung phú qúi. Mỗi người một phận số. Tôi
thương Việt Khang ở chỗ kẻ có lòng, nhưng một khi đã bước vào thế giới rộng lớn
hơn, lòng người không đo lường được, không biết anh sẽ xoay trở ra sao? Anh được
săn đón như vị anh hùng dân tộc, nhưng bản thân anh có thích thế không? Người
nhạc sĩ có tâm không cần những hào quang mà mọi người vội vã chiếu vào anh. Tôi
thấy đám đông vây quanh anh tại phi trường Los Angeles, mà sao trông anh vẫn lạc
lõng đến tội nghiệp. Tôi mừng vì anh đã đến được bến bờ tự do, nhưng lại lo cho
anh đang bước vào một con đường khó đi hơn, bởi bao nhiêu trắc trở lẫn thị phi.
Trong 14 ca khúc của
hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị mang ra xét án, "Anh Là
Ai?" và "Việt Nam Tôi Đâu?" của Việt Khang thì chúng ta đã biết
và nghe nhiều rồi. Ba ca khúc viết chung với nhau như tôi đã trình bày ở trên.
Còn lại 9 ca khúc khác của Trần Vũ Anh Bình, tôi xin đơn cử một số bài hát dưới
đây. Những bài hát này đã khiến Trần Vũ Anh Bình đi tù lâu hơn Việt Khang. Vì sức
phản kháng mãnh liệt của nó:
"Mẹ hỏi sao
quê hương bị đọa đầy? Cha hỏi con sao dân oan thán đêm ngày? Xin trả lời vì tay
sai bán nước, vung tay đánh đập xâu xé từng người dân... Hoàng Sa nay đâu sao
biển máu dâng tràn. Trường Sa nay đâu, nhuộm thắm giọt máu đào, Thân con, một đời
nợ nước, Nói lên nỗi lòng, xá gì ngục tù kia..." (Nỗi Đau Quê Hương,
07/2011). Hoặc "Ai đan tâm xâu xé cướp ruộng đồng...? Hỏi ai? Hỏi ai? Con
dân chết một trời là vì ai?... Quê hương ơi! Máu đổ khắp mọi miền, nấc nghẹn lời..
Quê hương ơi giải phóng đã lâu rồi nhưng được gì? Được gì ngoài thân xác ốm gầy
mòn người em thơ?" (Còn Đó Nỗi Đau, 7/2011). Anh trực diện với CSVN. Không
sợ hãi. Mỗi câu hát của anh như cào cấu vào vết thương dân tộc. Những lời ca nhẹ
nhàng nhưng đào sâu vào nỗi đau của người dân oan cô thế. Mỗi bài hát là mỗi
cái tát vào mặt nhà cầm quyền CSVN.
Ra khỏi tù, Trần Vũ
Anh Bình vẫn không sợ hãi. Anh bày tỏ ý
muốn tuyển lựa ca sĩ hát nhạc đấu tranh, tiếp tục ca hát đấu tranh tại Việt
Nam.
Tôi yêu những ca
khúc anh đã viết. Lời lẽ không trau chuốt, không ẩn dụ, nhưng đánh thẳng vào
nhà cầm quyền CSVN. Thế cho nên anh bị kêu án tới 6 năm tù giam và 3 năm quản
chế. Chín năm. Hỏi xem chúng ta có bao nhiêu cái 9 năm cho tuổi trẻ?
Thấy Việt Khang qua
được bến bờ tự do, tôi mừng cho Việt Khang, nhưng không khỏi chạnh lòng khi
nghĩ tới Trần Vũ Anh Bình. Đời sống vốn dĩ không công bằng. Tôi mong một ngày rất
gần Trần Vũ Anh Bình sẽ đến được Hoa Kỳ, dù chỉ là để viếng thăm và tri ân đồng
bào hải ngoại đã từng quan tâm đến anh khi anh bị cầm tù.
LAT
(*) Trúc Hồ trong
chương trình phỏng vấn Việt Khang của SBTN (Việt Khang tâm tình & Cám ơn cộng
đồng người Việt 2/2018)